Đổi lại là bất kỳ người đàn ông nào khác hẳn sẽ thấy xót xa, nhưng Trình Uyên thì không.
Hắn chán ghét dời tầm mắt, lấy thuốc lá và bật lửa ra, nghiêng đầu châm lửa, thong thả rít một hơi.
Làn khói mỏng manh khiến người ta không nhìn rõ thần sắc của hắn, nhưng Khương Tiêu biết, hắn đang rất giận dữ.
Lúc này, cô cần phải dỗ dành hắn, nếu không, quan hệ của họ sẽ càng thêm tồi tệ.
Khẽ kéo vạt áo của Trình Uyên, Khương Tiêu hạ thấp tư thế, gọi một tiếng: "A Uyên."
Trình Uyên không đáp.
Khương Tiêu: "Chồng ơi."
Trình Uyên vẫn không đáp.
Khương Tiêu: "Em xin lỗi, em sai rồi."
Trình Uyên hơi quay đầu, khẽ há miệng, làn khói thuốc từ miệng hắn thoát ra, phả thẳng vào mặt Khương Tiêu.
Khương Tiêu vốn có bệnh hen suyễn, lúc không phát bệnh thì không sao, nhưng khi phát tác thì rất nghiêm trọng, mà loại khói thuốc này chính là thứ dễ gây kích ứng nhất.
Gần như ngay khoảnh khắc khói thuốc tràn vào cổ họng, cảm giác nghẹt thở ập đến, yết hầu như bị ai đó bóp nghẹt, dù cô có vùng vẫy thế nào cũng không thoát khỏi.
Thuốc, thuốc đâu rồi...
Vừa tìm vừa ho, sắc mặt trắng bệch đến dọa người, nhưng đôi môi lại đỏ rực một cách quái dị, mồ hôi lạnh túa ra, nhìn qua như thể sắp chết đến nơi.
Trình Uyên cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường, hắn giữ cô lại: "Rốt cuộc cô đang tìm cái gì?"
Khương Tiêu: "Thuốc, thuốc của tôi."
Tầm nhìn mờ mịt, cô chẳng còn thấy rõ gì nữa, cũng không thể tự mình tìm thuốc được nữa.
"Để tôi." Trình Uyên giật lấy chiếc túi, đổ hết đồ vật bên trong ra, cuối cùng tìm thấy lọ thuốc ở ngăn trong cùng.
"Là cái này phải không?"
"Phải."
Khương Tiêu giật lấy, mở nắp, đưa lên miệng xịt mạnh mấy cái, không biết đã qua bao lâu mới có thể hô hấp trở lại.
Cảm giác khó chịu vẫn còn đó, cô không thể cử động, càng không thể ngồi dậy, chỉ đành cầu xin người đàn ông bên cạnh.
"Chồng ơi, em khó chịu quá, anh giúp em với."
Trình Uyên vẫn cho rằng cô đang giả vờ, lạnh lùng nói: "Khương Tiêu, tốt nhất là cô đang đau thật. Nếu để tôi biết cô lừa tôi, không chỉ cô, mà cả Khương gia các người cũng đừng hòng yên ổn."
"Cô nhớ kỹ cho tôi, cô đã lừa tôi một lần, tôi sẽ không cho phép cô lừa tôi lần thứ hai."
Khương Tiêu có lẽ là kẻ xui xẻo nhất, chưa kịp rời khỏi bệnh viện đã phải nhập viện trở lại. Cơn hen suyễn tái phát nghiêm trọng hơn dự tính, lần này cô phải ở lại để theo dõi thêm hai ngày.
Cô vốn cực kỳ chán ghét mùi nước sát trùng, liền khẩn khoản cầu xin Trình Uyên cho mình xuất viện.
Viện trưởng có chút giao tình với Trình gia, cũng có thể coi là nhìn Trình Uyên lớn lên, nể mặt hắn nên không cưỡng ép giữ người, chỉ kê đầy đủ thuốc thang rồi để Khương Tiêu mang về. Trước khi đi, ông còn gọi Trình Uyên vào văn phòng dặn dò kỹ lưỡng hồi lâu.
Khương Tiêu không đi cùng, cũng chẳng rõ bọn họ đã nói những gì, chỉ thấy sau khi Trình Uyên bước ra, sắc mặt hắn càng thêm khó coi.
Cô vốn là người biết nhìn sắc mặt, thấy hắn nhíu chặt đôi mày liền tự giác né tránh, cố gắng thu mình lại như một kẻ vô hình. Lên xe rồi, cô ngoan ngoãn tựa sát cửa xe, không cử động, cũng chẳng phát ra tiếng động nào.
Điện thoại vang lên, cô cũng không nghe mà trực tiếp ngắt máy.
Nhưng hành động này lại rước lấy sự bất mãn của Trình Uyên. Xe vừa dừng lại tại Thịnh Thế Hào Đình, hắn đột ngột chộp lấy cổ tay Khương Tiêu, thô bạo kéo cô vào lòng.
"Cô đã nói gì với Viện trưởng?"
Khương Tiêu có chút ngơ ngác, do dự đáp: "Không... không nói gì cả."
"Chẳng lẽ cô không nói rằng mình không muốn sinh con cho tôi?" Trình Uyên lạnh giọng chất vấn, "Cô dám bảo mình chưa từng nói?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


