Linda khẳng định nói: "Đương nhiên, chị có thể để cho em bị tổn thất sao?"
Nếu như chị ta đã nói như vậy, Ôn Hoàn không còn lý do gì để từ chối, chỉ có thể gật đầu theo chị ta đi ra ngoài. Đến đó ông chủ Vương đã ở đấy, thấy các cô đi tới, mặt đầy thịt mỡ tươi cười nhìn các cô. Linda cười nói vài câu xã giao xong thì tìm cớ rời đi. Ôn Hoàn tự nói với mình gắng sức không nhìn ông ta, trong lòng đếm thời gian chờ bà Vương sư tử Hà Đông kia đến đây gầm gào.
Thấy cô cúi đầu vẻ mặt thận trọng, ông chủ Vương cười nói: "Tiểu thư Ôn khát nước à, trước uống ngụm nước chanh đi, tôi mới vừa bảo nhân viên phục vụ ép đấy."
Ôn Hoàn cũng không phải quá khát, chẳng qua vừa rồi ở yến tiệc có uống nhiều rượu đỏ, để tản đi mùi rượu trên người, không nghĩ nhiều bưng nước chanh nhấp một ngụm.
Hai
người nói một lát, vị trí ngồi của ông chủ Vương kia càng lúc càng gần sát bên người Ôn Hoàn, Ôn Hoàn chỉ cảm thấy điều hòa trong phòng mở có chút cao, cả người bắt đầu có phần khô nóng. Ngay lúc ông chủ Vương chuẩn bị thò tay nắm lấy tay của Ôn Hoàn kéo qua, cửa phòng bị người khác mạnh mẽ đẩy ra.
"Vương Đại Phúc, ông muốn làm gì!"
Linda quả nhiên nói được thì làm được, đẩy cửa vào không phải ai khác chính là hổ cái nhà họ Vương! Ông chủ Vương kia thấy thế bị dọa sợ rút nhanh tay về đứng dậy.
Ông chủ Vương đâu còn dám mạnh miệng phản bác, chỉ là trước khi rời đi không nhịn được hướng về phía Ôn Hoàn đang ngồi nhìn thêm mấy lần. Ôn Hoàn không biết sao mình lại như vậy, cả người không có một chút sức lực, trong lòng dường như có một đống lửa, cả người như muốn bị thiêu cháy.
Chống thân thể đứng dậy đi ra ngoài, choáng váng đi, cũng không biết đi tới đâu, chỉ cảm thấy mình đụng phải cái gì đó, mà vật kia giống như khối băng vừa vặn có thể giải trừ đống lửa trong lòng cô. Hao hết sức lực nâng mắt lên, chỉ cảm thấy trong tầm mắt mình xuất hiện một bóng dáng mơ mơ hồ hồ, có chút lắc lư lơ lửng.
Bây giờ Ôn Hoàn không có chút ý thức nào, chỉ có thể thuận theo dục vọng trong lòng mình đi tới gần phía trước, tay gắt gao víu chặt.
Lục Thần chẳng qua là vì chịu không nổi không khí ngột ngạt của buổi hẹn mặt mà tìm cớ đi vệ sinh trốn ra ngoài hít thở, hoàn toàn không nghĩ tới mình mới từ trong phòng đi ra, một cô gái lại cứ như vậy vừa lúc đụng vào trong ngực anh, hơn nữa còn giở trò sờ soạng!
Đem cô gái trong ngực đẩy ra, Lục Thần lạnh mặt nghiêm túc nói: "Tiểu thư, xin tự trọng!"
Chỉ có điều tay anh vừa mới buông ra, Ôn Hoàn lại cả người mềm nhũn không xương càng thêm dựa vào anh, vươn tay ôm thật chặt anh, trong miệng còn nỉ non nói: "Đừng, đi..."
Lúc này Lục Thần mới phát hiện mặt cô gái trong ngực mình khác thường, dường như ửng hồng quá mức, hơn nữa cả người nhiệt độ cũng rất cao. Song còn không chờ anh kịp phản ứng, đột nhiên vọt tới một đám phóng viên hướng bọn họ chụp ảnh một hồi, ánh đèn loang loáng chớp lên làm anh có chút quáng mắt. Lục Thần hoàn toàn không hiểu được tình hình, cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!
"Tiểu thư Ôn, xin hỏi cô cùng người đàn ông này là quan hệ như thế nào?" Có người cầm bút ghi âm lại gần hỏi.
Ôn Hoàn hiện giờ đang ở nơi nào làm gì còn trả lời được với nói được nữa, chỉ có thể dựa vào lòng Lục Thần, tay ôm thật chặt hông của anh, may mà mặt cô quay vào bên trong mới không làm cho những phóng viên kia chụp được sự khác thường.
"Vị tiên sinh này, anh có phải là bạn trai của Tiểu thư Ôn không?" Thấy Ôn Hoàn không trả lời, những phóng viên kia liền chĩa mũi nhọn vào Lục Thần.
Lục Thần lúc này mới phản ứng được những phóng viên này e là vì người con gái trong ngực mình mà đến, chỉ có điều cô gái này không phải uống say đoán chừng cũng là bị người hạ độc. Cho dù là loại tình huống nào cũng đều là nan giải, mà xui xẻo nhất chính là trùng hợp đụng phải anh như vậy!
Chết tiệt! Trong đầu âm thầm khẽ lên tiếng nguyền rủa, đem cô gái che chở vào trong ngực Lục Thần đẩy đoàn người kia ra đi về phía thang máy. Mà đám truyền thông tinh quái kia đâu chịu buông tha cơ hội tốt như vậy, đương nhiên liền muốn đi qua lại bị bảo vệ khách sạn chạy tới ngăn lại.
Trên tầng vừa là quán rượu vừa là phòng trọ, Lục Thần không để ý nhiều, dọc đường đi chỉ thầm nghĩ xem có ai mở cửa phòng để bọn họ tránh một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)