Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xin Chào Ngài Trung Tá! Chương 16: Bằng Lòng!

Cài Đặt

Chương 16: Bằng Lòng!

Bầu không khí thoáng cái trở nên có chút nặng nề, mấy cô con gái nhà họ Lục không nghĩ tới chuyện bỗng chốc lại chuyển biến phát sinh như vậy, trong lúc nhất thời tất cả đều yên lặng, không ai mở miệng nói thêm cái gì.

Lục Thần bên cạnh tiến lên, đánh vỡ bầu không khí có chút nặng nề kia, mở miệng nói: "Mẹ, vậy mọi người bằng lòng Ôn Hoàn làm con dâu nhà chúng ta không?"

Mẹ Lục và ba Lục đồng thời sửng sốt, ngay lập tức phản ứng kịp, tất cả cùng đồng thanh nói: "Bằng lòng!"

"Nếu như là Tiểu Hoàn, chúng ta đương nhiên bằng lòng." Mẹ Lục nhìn Tiểu Hoàn, vừa cười vừa nói.

Ba Lục bên cạnh

cũng vui vẻ: "Trước đây bác với mẹ cháu đúng là có ý muốn làm mối hai người các con, chẳng qua là lúc đó Tiểu Hoàn tuổi còn nhỏ, muốn đợi vài năm nữa rồi nói. Không ngờ các con bây giờ đã trở thành sự thực."

"Ba mẹ, Ôn..." Thấy thế, Lục Tĩnh muốn tiến lên nói chút gì lại bị Lục Mẫn bên cạnh kéo lại, chuyển tới một ánh mắt, ý bảo cô ta đừng lắm miệng.

Ôn Hoàn đứng một bên có chút choáng váng, chuyện phát triển hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo cô dự tính, cô chỉ là muốn mượn Lục Thần để ngăn cản scandal nhàm chán này, chỉ là giả thôi!

"Thực ra cháu..." Ôn Hoàn muốn mở miệng giải thích lại bị mẹ Lục tiếp lời chặn lại lời nói, Trương Kim Lan lôi kéo tay Ôn Hoàn, vẻ mặt đầy nhân hậu cười nói: "Tiểu Hoàn, con có thể làm con dâu bác thật là tốt quá."

Mẹ Lục buồn cười liếc nhìn con trai, quay đầu nói với ba Lục: "Ông à, báo chí đã đăng ra, vậy chúng ta không phải cũng nhanh lên làm hôn lễ cho A Thần và Tiểu Hoàn sao?"

Nghe vậy, ba Lục gật đầu, khí phách nói: "Ừ, cái này là chắc chắn, ít nhất phải bố trí bảy tám chục mâm mới được!"

Tình thế hoàn toàn không khống chế được, ba Lục và mẹ Lục thậm chí còn bắt đầu thảo luận chi tiết hôn lễ của hai người, hoàn toàn không thấy bộ dạng sốt ruột của Ôn Hoàn bên cạnh muốn giải thích mà không được.

Ôn Hoàn hoàn toàn không nghĩ tới kết quả lại như vậy, quay đầu lôi kéo Lục Thần đứng bên cạnh, cố ý hạ thấp giọng có chút nóng nảy nói: "Anh, anh mau giải thích rõ đi!"

So với Ôn Hoàn sốt ruột, Lục Thần có vẻ giống như không có việc gì, kỳ quái nhìn cô một cái, nghiêm trang hỏi: "Giải thích cái gì?"

Ôn Hoàn nhìn anh chằm chằm, cô dám khẳng định một trăm phần nghìn người này đang "giả chết"!

Nhìn bộ dạng cô phồng mang trợn mắt, Lục Thần không khỏi bị chọc cười, nghiêng người ở bên tai cô nói: "Bọn họ nói tức giận có thể biến thành già đó."

Ôn Hoàn tức giận giơ tay muốn đánh anh, lại bị anh vững vàng bắt lại nắm trong tay.

Lục Viện đứng ở một bên nhìn hai người bọn họ, tưởng là đôi tình nhân yêu nhau tha thiết đang liếc mắt đưa tình, sợ Ôn Hoàn lúng túng xấu hổ vì có nhiều người ở đây, tiến lên vừa cười vừa nói: "A Thần, sao không mang Tiểu thư Ôn đi nhìn xung quanh đi, hay đi phòng em ngồi một chút cũng được."

"Không, không cần." Ôn Hoàn vội xua tay từ chối, ở đây để cho mọi người hiểu lầm đã phiền phức rồi, lại cùng anh lên lầu vào phòng anh ngồi, vậy không phải thừa nhận mọi chuyện hay sao.

Chỉ có điều cô tuy nghĩ như vậy nhưng lại có người không nghĩ như vậy, Lục Thần bên cạnh kéo thẳng cô lên lầu, vừa đi vừa nói: "Tôi dẫn cô đi nhìn một chút."

"Này, buông ra, tôi không muốn đi với anh." Ôn Hoàn giãy dụa muốn thoát khỏi tay anh, nhưng làm thế nào cũng không thoát khỏi sức lực của anh.

"Đừng lộn xộn, té xuống tôi không cứu cô đâu." Nói rồi thả tay cô ra, trực tiếp ôm cả hông cô, đem cô kéo lại tới gần bên cạnh mình một chút.

Không tránh thoát anh, Ôn Hoàn giận dỗi, cố ý đưa tay vòng ra phía sau véo hông anh, nhưng véo nửa ngày người nào đó hoàn toàn không có một chút phản ứng nào, trái lại tay cô véo lại có chút đau nhức, cuối cùng chỉ có thể buông ra, trừng mắt nhìn anh oán trách nói: "Sao anh cứng như vậy, thịt trên người so với tảng đó còn cứng hơn."

Lục Thần buồn bực cười, nói: "Tôi là quân nhân." Vẻ mặt nói chuyện kia lại mang theo tự hào cùng kiêu ngạo.

"Anh là quân nhân mà lại làm chuyện côn đồ!" Ôn Hoàn bất mãn nhỏ giọng thầm thì.

Lục Thần chỉ cười, hào phóng không so đo với cô, cũng không mang cô đi nhìn xung quanh mà trực tiếp ôm cô đi vào phòng ngủ của mình.

Phòng của Lục Thần ở tầng ba, bố cục tầng ba rất đơn giản, ngoài một phòng khách nhỏ và thư phòng ra là căn phòng của Lục thần, không có những phòng dư thừa khác.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc