"Đúng vậy, anh ấy là bạn trai của em."
Nghe vậy Linda trừng mắt nhìn cô, ánh mắt kia tựa như ngọn lửa bùng cháy, vươn tay nắm lấy vai Ôn Hoàn chất vấn: "Em nói cái gì, lúc trước em đã đồng ý với chị trong 10 năm không nói chuyện yêu đương! Em có biết nếu như nói chuyện yêu nhau ra sẽ tổn thất bao nhiêu cơ hội diễn xuất, bao nhiêu quảng cáo không?"
Những lời này Ôn Hoàn sớm đã nghe chán rồi, thậm chí có chút phản cảm, nếu không phải là vì mẹ bị bệnh, nếu không phải vì cô và mẹ muốn tồn tại, cô vốn cũng không làm diễn viên. Qua lại trước mặt nhiều người như vậy, đừng nói những cơ hội diễn xuất đó, đừng nói có bao nhiêu quảng cáo, đây vốn là những chuyện cô không muốn làm nhất bây giờ, chẳng qua là cuộc sống bắt buộc, cô không còn cách nào khác.
Liếc mắt lướt qua không nhìn tới chị ta, Ôn Hoàn chỉ nói: "Chuyện tình cảm không phải là điều chúng ta có thể khống chế."
Linda khinh thường, có chút tức giận nói: "Đừng nói tình cảm với chị, em cùng người đàn ông này mới ngủ một đêm, lấy đâu ra cái tình cảm chó má gì!"
Ôn Hoàn không vui nhíu mày, quay đầu nhìn chị nói: "Có một số việc không thể dựa vào thời gian ngắn hay dài, mà là cảm giác."
"Cho nên em nói em đối với người đàn ông này có cảm giác phải không?" Vừa nói chuyện, Linda vừa chỉ tay vào Lục Thần đứng ở bên cạnh.
Ôn Hoàn buông anh ra, hơi có chút mất tự nhiên, xoay người không nhìn anh chỉ nói: "Xin lỗi."
"Gì cơ?"
Không quay đầu lại, Ôn Hoàn chỉ nói: "Anh đừng để ý mấy lời tôi nói vừa rồi." Cô đúng là túm anh làm lá chắn, nhưng cô thực sự chịu đủ mỗi ngày đều thấy mình trên báo chí với những tin tức khác nhau, chịu đủ rõ ràng rất chán ghét vẫn phải mang khuôn mặt tươi cười giả bộ ngu dốt. Cô chỉ muốn một cuộc sống yên bình, cho dù không có nhiều tiền chỉ đủ cô và mẹ sinh sống là tốt rồi.
Không hề biết tâm trạng của cô lúc này, Lục Thần chỉ nhìn bóng lưng của cô hỏi: "Tại sao tôi phải để ý chứ? Cô đúng là bạn gái của tôi mà."
Nghe vậy, Ôn Hoàn vội vàng xoay người lại định giải thích: "Tôi, thực ra..." chẳng qua rõ ràng Lục Thần không có ý cho cô cơ hội giải thích.
Lục Thần ngắt lời cô, chỉ nói: "Buổi chiều theo tôi quay về nhà một chuyến." Nếu đã có bạn gái cũng nên mang về nhà cho ba mẹ và mấy người rảnh rỗi mỗi ngày chỉ biết thảo luận vấn đề hôn nhân của anh nhìn một chút, để cho bọn họ ngừng nghỉ yên lặng đừng mỗi lần quay về đều là hẹn mặt, cũng đừng mỗi khi điện thoại đều truy hỏi chuyện tình cảm!
"Tại sao?" Ôn Hoàn nhìn anh, hoàn toàn không hiểu vì sao chủ đề câu chuyện thoáng cái liền nhảy tới vấn đề này.
Lục Thần nhìn mắt cô, giơ tay xoa xoa đầu cô, nói: "Con dâu cũng phải gặp cha mẹ chồng!"
Ôn Hoàn nhìn anh chằm chằm, miệng khẽ nhếch nhưng một câu cũng không nói ra được. Cuối cùng Ôn Hoàn vẫn phải đi, thực ra cô cũng không ngờ người đàn ông này lại bá đạo một chút cũng không cho phép cô từ chối. Ra khỏi viện điều dưỡng liền lôi kéo tay cô chặn taxi đẩy cô lên xe, cô ngược lại muốn kêu, muốn giãy giụa nhưng nghĩ đến thân phận, trên đường bị người ta nhận ra càng phiền toái hơn, cho nên dù không tình nguyện cũng chỉ
có thể theo anh qua đó.
Cuối cùng xe dừng lại trược một tòa biệt thự xa hoa, Ôn Hoàn theo Lục Thần xuống xe, nhìn kiến trúc trước mặt không khỏi quay đầu lại liếc nhìn Lục Thần, nhỏ giọng nói thầm: "Bây giờ đãi ngộ cho quân nhân đều tốt như vậy sao?..."
Nghe vậy, Lục Thần không thèm để ý nói: "Đây là nhà của ba mẹ tôi, không phải của tôi." Nói rồi kéo tay cô qua đi thẳng đến cổng chính.
Thò tay ấn lên chuông cửa, chờ chỉ chốc lát, cổng chính biệt thự được người mở ra, mở cửa là quản gia nhà họ Lục bác Chung, nhìn thấy Lục Thần đứng ở ngoài cổng không khỏi kêu lên: "Thiếu gia, cậu trở lại rồi!"
Không đợi Lục Thần ngoài cổng mở miểng, trong nhà truyền đến tiếng loảng xoảng khua khoắng của giày cao gót dẫm trên đá cẩm thạch trên mặt sàn, người chưa thấy nhưng tiếng nói đã từ trong nhà truyền ra: "Chú út, tên tiểu tử hồ đồ này còn biết quay về à!"
Đang nói chuyện, nhìn qua thấy một phụ nữ hơn ba mươi tuổi từ trong nhà đi tới trước mặt, người mặc bộ đồ cắt may hoàn mỹ màu đen, tóc dài được vén cao búi thành bó ở phía sau, trên mặt đeo một kính mắt mạ vàng, một bộ dạng nữ tính thành thục, chỉ là lúc này trên mặt rõ ràng mang theo tức giận, nhìn ra được tâm trạng không tốt lắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
