Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thế nhưng, phần lớn thời gian, bên ngoài cánh cửa ấy luôn có bóng dáng Tấn Diệu. Anh như hiệp sĩ toàn năng sau lưng Kiều Tân Kỳ, ôm trọn mọi thứ thuộc về cô.
Kiều Tân Kỳ nhìn Tấn Diệu đang dựa cửa, cảm giác như quay về thời cấp hai, khi anh vẫn đợi cô đi học mỗi ngày. Sự quen thuộc ấy khiến cô vô cùng khó chịu, luôn khiến cô nghi ngờ liệu Tấn Diệu có chân thành hay không.
Chẳng nói một lời, cô bấm thang máy.
"Đi chơi à?" Tấn Diệu khẽ hỏi như chiếc đuôi nhỏ lén lút, dõi theo từng hành động đối phương, tìm mọi cách xâm nhập một cách đường hoàng.
Kiều Tân Kỳ chẳng thèm liếc mắt nhìn anh: "Không thì sao?"
Tấn Diệu mặt dày: "Tôi đi cùng được không?"
Kiều Tân Kỳ cự tuyệt phũ phàng: "Không được."
"Kiều Tân Kỳ." Giọng Tấn Diệu chợt nghiêm túc: "Lịch bảo hôm nay không thích hợp để ra ngoài một mình đâu."
"Rồi sao?" Kiều Tân Kỳ chờ đợi những lời dọa dẫm kiểu "gặp xui xẻo" từ anh.
Tấn Diệu ra vẻ nghiêm trọng: "Ra ngoài một mình rất dễ gặp mấy đứa sinh viên rảnh rỗi đi theo mất dạy. Cậu muốn sau lưng lúc nào cũng có cái đuôi nhỏ dính theo à? Nên là dắt tôi theo đi."
Đây là đang đe dọa cô à?
Kiều Tân Kỳ tức giận trừng mắt nhìn anh, bước vào thang máy lập tức đóng cửa, không muốn ở cùng Tấn Diệu thêm phút nào, nói thêm lời nào.
Tấn Diệu bị bỏ lại ngoài cửa thang máy.
Vừa lúc Kiều Tân Kỳ rời đi, Kiều Sâm Lâm mở cửa, nhìn thấy Tấn Diệu ngay lập tức nhíu mày.
Tấn Diệu nở nụ cười: "Chào buổi sáng, Lâm Lâm."
Kiều Sâm Lâm khẽ chào: "Chào." Rồi cô ấy quay đầu lại hỏi với vẻ cứng nhắc: "Tối qua anh bắt nạt chị em hả?"
"Sao thế?" Tấn Diệu không hiểu tại sao Kiều Sâm Lâm đột nhiên hỏi vậy.
Kiều Sâm Lâm cố ý tiết lộ: "Chị em mà tâm trạng không tốt là sẽ đi làm gốm, lúc nãy chị ấy bảo đi xưởng gốm đấy."
Gốm?
Tấn Diệu chưa từng biết Kiều Tân Kỳ có hứng thú với gốm: "Cậu ấy học làm gốm từ khi nào vậy?" Trong thời gian cấp ba chăng?
Kiều Sâm Lâm cười gượng: "Sau đợt huấn luyện quân sự, lúc đó còn không ở ký túc xá. Ngày nào cũng đi, cũng chẳng biết vì sao nữa. Rốt cuộc là ai! Đã làm chị ấy buồn chứ."
Chữ "ai!" được nhấn mạnh đầy ẩn ý.
Thang máy lại lên, Kiều Sâm Lâm bước vào, cánh cửa đóng lại sau lưng, nụ cười trên mắt biến mất.
*
Mái tóc búi hai bên, tay cầm quạt, hai dải lụa phấp phới sau lưng, tông màu hồng chủ đạo, nụ cười tươi tắn hồn nhiên cùng lời thoại tràn đầy sức sống: "Tình yêu và chiến đấu, đều phải dũng cảm tiến về phía trước."
Một khi đã ngồi vào bàn gốm, Kiều Tân Kỳ trở nên vô cùng tập trung, điện thoại để chế độ im lặng, cô ngồi yên lặng trong góc, tỉ mỉ tạo hình từng chi tiết cho Tiểu Kiều.
Kiều Tân Kỳ trầm tính hơn trước rất nhiều, trên khuôn mặt thường nở nụ cười, bất kỳ ai thấy cô cười cũng đều cảm thấy ấm lòng.
Chỉ có điều, nụ cười ấy sẽ biến mất khi chạm phải ánh mắt anh.
Hơn một tiếng trôi qua, cục đất trong tay Kiều Tân Kỳ dần thành hình, cô dùng dao gọt tỉa từng đường nét tinh xảo, trên mặt lấp ló nụ cười vô thức, liên tục đối chiếu hình mẫu để điều chỉnh chi tiết.
Do ngồi lâu một tư thế, Kiều Tân Kỳ đứng dậy vươn vai, chuẩn bị lên màu thì mới thấy Tấn Diệu ngồi không xa.
Thấy Kiều Tân Kỳ đã nhận ra mình, Tấn Diệu bước tới, ngồi xuống đối diện cô: "Tiểu Kiều đang nỗ lực trở nên mạnh mẽ hơn đây mà, cậu làm đẹp thật đấy."
Kiều Tân Kỳ vẫn tự mình làm nốt phần việc còn lại: "Sao cậu tìm được tới đây thế?"
Tấn Diệu đưa mắt nhìn cô, trên gò má cô dính một vệt bùn đất: "Do duyên số dẫn lối."
Anh đưa tay định lau giúp cô, Kiều Tân Kỳ né người ra sau.
"Duyên số cái nỗi gì." Cô bình luận không chút khách khí: "Cậu rảnh quá hả?"
Nụ cười trên mặt Tấn Diệu trở nên gượng gạo, anh rút tay lại, rất muốn nói điều gì đó với Kiều Tân Kỳ nhưng lại chẳng biết phải nói gì.
"Cậu đang làm skin Kỳ Lân Rực Rỡ đó hả?"
Đó là skin hiếm của Tiểu Kiều.
Kiều Tân Kỳ nhướng mày: "Cậu mù à?" Cô cầm bút lên tô màu cho mô hình.
Bên ngoài, mưa tuyết bắt đầu rơi, chỉ vài phút sau đã nặng hạt hơn. Nước tuyết rơi xuống đất, làm ướt những bông tuyết trên mặt đất, biến chúng thành dòng nước lạnh.
Màn hình điện thoại sáng lên, Kiều Tân Kỳ dừng tay lại, thu xếp đồ đạc xong thì nhìn Tấn Diệu - kẻ đang dán mắt vào cô rất chăm chú: "Tôi phải đi đây."
"Đi đâu thế?" Tấn Diệu đứng dậy, cũng muốn đi theo. Nhưng khi thấy Kiều Tân Kỳ vẫy tay chào người đứng ngoài cửa, anh đứng chết trân.
Chàng trai ngoài cửa trông hơi quen, đang vẫy tay về phía Kiều Tân Kỳ.
Kiều Tân Kỳ cười với chàng trai đang cầm ô ngoài cửa: "Chúng ta đi thôi." Đi được vài bước, cô quay đầu lại: "Cậu về đi."
_____
Thời gian huấn luyện quân sự cấp ba.
Tấn Diệu ngồi trong đống cỏ phía sau ký túc xá, cúi đầu chơi game. Ván này ngược gió, đồng đội cãi nhau, không ai dọn đường, không sát thương, không đỡ đòn, không tầm nhìn, ngay cả một viên ngọc hỗ trợ cũng chẳng ai chịu mua.
Tôn Doãn Thành - bạn cùng lớp bên kia hỏi: "Tấn Diệu, cậu với Kiều Tân Kỳ lớp bên cạnh thân thiết lắm à?"
Tấn Diệu: "Sao thế?"
Địch đang vờn quanh trụ chính nhà anh, anh đành phải đi vòng rộng ra kiếm tài nguyên, tranh thủ cắt đường. Chênh lệch kinh tế hai bên quá lớn.
Kiều Tân Kỳ và Tấn Diệu không cùng lớp, thỉnh thoảng chào hỏi nhau lúc đánh răng rửa mặt, nghỉ giải lao cũng ngồi lại tán gẫu.
Tuy không lộ liễu, nhưng ai tinh ý sẽ nhận ra họ dường như quen biết.
Tôn Doãn Thành dí sát vào Tấn Diệu: "Cậu quen Kiều Tân Kỳ à? Cậu ấy là bạn gái cậu à?"
Tấn Diệu tay trượt, lỡ bấm nhầm Tốc Biến: "Không phải, bạn học cấp hai thôi."
Tôn Doãn Thành: "Thế thì tốt, tôi muốn theo đuổi cậu ấy. Cậu kể cho tôi nghe đi, Kiều Tân Kỳ thích gì, tính tình thế nào?"
Địch đã đẩy lên trụ chính, ba đường lính tràn vào trụ, đồng đội vừa về thành vừa chế giễu, máu nhà chính tụt không ngừng.
Tấn Diệu cuống cuồng muốn cắt đường, tiếc là anh không thể dọn hết ba đợt lính, lũ đồng đội phá game vẫn mở mic chửi bới, cuối cùng nhà chính nổ tung.
Thua liên tục đã đủ bực, còn gặp phải đồng đội phá game.
Tôn Doãn Thành thấy Tấn Diệu không trả lời, lại hỏi: "Tấn Diệu, rốt cuộc Kiều Tân Kỳ thế nào vậy?"
Đúng là phá hủy tâm lý. Tấn Diệu nhíu mày, siết chặt viền điện thoại, trong miệng do dự, trong lòng rối như tơ vò: "Bệnh công chúa đấy." Vừa nói xong, anh hối hận quay mặt đi, ân hận vì dùng từ mang sắc thái tiêu cực như vậy để nói về Kiều Tân Kỳ.
"Hả, ý cậu là sao?" Tôn Doãn Thành không ngừng nhắc đến Kiều Tân Kỳ: "Tôi không thấy vậy đâu, trông cậu ấy rất tốt mà."
Qua vài lần tiếp xúc ngắn ngủi khi mấy lớp cùng tập luyện, có thể cảm nhận Kiều Tân Kỳ dịu dàng trầm tĩnh, trên mặt luôn nở nụ cười, tính tình rất dễ chịu, luôn biết khen ngợi người khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




