Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tướng Nhân bản trận này: Đát Kỷ.
Tướng Nhân bản đối phương: Marco Polo.
Vào trận, Kiều Tân Kỳ liếc mắt nhìn kinh tế, bỗng nhận ra địch có một ID nhìn quen quen: "Cái tên [Tống cậu về nhà] này nhìn quen quá, phải đồng đội ván trước không nhỉ?"
Kiều Sâm Lâm cũng liếc nhìn: "Hình như đúng rồi."
Hai người họ nhìn nhau, ánh mắt đầy ác ý, rồi vô cùng ăn ý, vượt ngàn dặm từ đường trên lẻn xuống đường dưới. Chẳng vì cái gì khác, chỉ muốn tập trung "hỏi thăm" người bạn tái ngộ lần này thôi.
Chiêu 2 đầu tiên, Tống Thành Ngọc dùng Thanh Tẩy hóa giải: "Định đóng băng tôi à? Thanh Tẩy, ai ya."
Chiêu 2 thứ hai theo sát nút, chân Tống Thành Ngọc như dính keo, giãy giụa không thể nhúc nhích: "Tôi không chết, tôi không chết, tôi đang ở chỗ streamer, tôi không chết."
Streamer thật nghe thấy, quay lại liếc cậu ta một cái, cười lạnh: "Cậu là nhà thiết kế cũng vô dụng."
Tống Thành Ngọc: Anh rõ ràng là ghen tuông trắng trợn.
Sau đó, Kiều Tân Kỳ và Kiều Sâm Lâm đứng ngay cạnh xác Tống Thành Ngọc chế giễu điên cuồng.
Kiều Sâm Lâm trả thù: "Cứ đánh anh ta, ai bảo anh ta có skin."
Kiều Tân Kỳ thù dai: "Cứ đập anh ta, cướp bùa xanh chị vất vả đánh được."
Chết một lần, không sao, ai mà chẳng có lúc sơ suất.
Tống Thành Ngọc hồi sinh trở lại, kết quả chưa kịp ra đường đã chết lần nữa.
Chưa đầy mười phút, Tống Thành Ngọc đã bị hạ gục với tỷ số 0-7, cậu ta chịu không nổi, hét lớn: "Tấn Diệu, tôi bị quý cô Kiều nhà cậu nhắm vào rồi!"
Sau đó, Kiều Tân Kỳ và Kiều Sâm Lâm từ bỏ việc nhắm vào Tống Thành Ngọc.
Tống Thành Ngọc chưa kịp thở phào, đã thấy đối phương nói: "[Tống cậu về nhà] còn không có nổi năm mươi kinh tế, đánh anh chỉ phí chiêu."
_____
Ván đấu kết thúc.
[Tống cậu về nhà] gửi lời mời kết bạn.
[Tống cậu về nhà] yêu cầu vào đội.
Kiều Sâm Lâm đồng ý lời mời.
[Tống cậu về nhà: Chơi cùng nhau đi.]
Kiều Sâm Lâm: "Thôi không chơi chế độ Nhân Bản nữa, chuyển sang đấu thường thôi."
Nhân tiện luyện tướng mới.
Tấn Diệu nghiêng đầu, đá nhẹ vào Tống Thành Ngọc: "Ai cho cậu kết bạn với họ?"
Tống Thành Ngọc: "Sao nào? Kết bạn thôi cũng không được, thỉnh thoảng chơi chung một chút có sao."
Còn sao nữa, Tấn Diệu ghen tị thôi.
Hồi đó anh muốn chơi game với hai chị em nhà này, phải gửi yêu cầu rất lâu, phải dựa vào hào quang Quý Tộc X mới chui nổi vào đội. Còn Tống Thành Ngọc con chó nghiệp dư này, nhờ cái ngu mà vào được dễ dàng.
Tấn Diệu: "Đưa điện thoại đây."
Tống Thành Ngọc từ chối: "Cậu, cậu cứ livestream cho tốt đi."
Ván này, Kiều Tân Kỳ chơi trợ thủ, ngồi trên ghế em bé lắc lư một vòng giữa đường chẳng làm gì, rồi lao vào khu rừng địch quét hai mắt.
[Địch mở bùa xanh.]
Sau đó cô lại lắc lư từ sông tiến xuống đường dưới,
Nấp trong bụi cỏ bên sông, thỉnh thoảng ném chiêu 2 vào đám lính, chiêu 2 nảy nảy trúng vào xạ thủ địch.
Không lâu sau, pháp sư địch Angela từ sông đi xuống, nhưng lại đụng phải Thái Văn Cơ đang quét tầm nhìn, bị lộ nên đợt này không bắt được nữa, thế là Angela địch quay đầu bỏ đi không chút lưu luyến.
Thái Văn Cơ Kiều Tân Kỳ: "Angela đi lên rồi, em rình nó một đợt đi."
Kiều Sâm Lâm miệng nói: "Chắc chắn nó sẽ dò bụi cỏ rồi." Nhưng lập tức chạy đến bụi cỏ nhỏ cạnh bụi cỏ bên phải đường giữa.
Nếu Angela đã dò bụi cỏ phải đường giữa, thì vị trí này rất có thể nó sẽ bỏ qua.
Quả nhiên, Kiều Sâm Lâm đóng băng Angela, vì chưa lên cấp 4 không có chiêu cuối nên sát thương không đủ, may mà đi rừng kịp thời bổ sung sát thương.
Đát Kỷ Kiều Sâm Lâm mỹ mãn thu một mạng.
Ý thức trợ thủ của Kiều Tân Kỳ tuyệt đối có thể lên đỉnh, vừa lên là mở tầm nhìn, mở tầm nhìn rồi phối hợp với xạ thủ dọn lính, dọn xong lính đánh quái rừng nhỏ bên cạnh, sắp xếp cho [Tống cậu về nhà] rõ ràng đâu vào đấy.
Đi rừng địch đến bắt, Thái Văn Cơ kịp thời thông báo [Rút lui! Rút lui khỏi điểm đánh dấu!]
Bạn gái nhỏ?
Tấn Diệu nghe vậy lập tức nở hoa trong lòng, nghiêng đầu cố gắng nhìn về màn hình của Tống Thành Ngọc: "Đương nhiên rồi." Khả năng học hỏi của Kiều Tân Kỳ vốn đã mạnh, chỉ cần cô thích thú là sẽ học.
Trải qua giai đoạn lăn lộn, Kiều Tân Kỳ đã nắm được hầu hết các điểm quan trọng trong Vương Giả. Giờ còn lảng vảng ở Kim Cương, hoàn toàn là do đồng đội quá gà. Đó là do cơ chế xếp hạng không ra gì.
Nhắc đến chuyện này, Tấn Diệu không hiểu: "Sao trình độ cậu vẫn lởm thế?"
Tống Thành Ngọc bí lời: "Tôi là dân đi làm, lấy đâu ra thời gian chơi game, cuộc sống trâu ngựa cậu không hiểu đâu."
Trợ thủ phát tín hiệu, nhấn vào xạ thủ Lỗ Ban [Rút lui khỏi điểm đánh dấu!]
Tống Thành Ngọc lập tức rời đi, vừa rời đi thì giây sau đi rừng bên địch xuất hiện ngay vị trí cũ của cậu ta: "Tốt thật, có trợ thủ cảm giác thật tuyệt." Cậu ta vừa lau nước mắt vừa phàn nàn: "Lúc tôi chơi đơn làm xạ thủ, khó lắm mới có trợ thủ, một mình cô đơn khổ sở ở nơi không còn lính, bị vây đánh vượt trụ cũng chẳng ai quan tâm."
Tấn Diệu khoe khoang: "Kỳ Kỳ chơi trợ thủ giỏi là vì cô ấy chơi xạ thủ cũng khá. Quen thuộc với xạ thủ, đương nhiên cũng biết điểm then chốt để xạ thủ sống sót." Rồi anh lạnh lùng nói: "Một thân hình mỏng manh như cậu chạy xa thế để dọn lính, dọn xong không chịu đi, còn đứng đó chờ chết à?"
Chỉ cần là đi rừng có chút ý thức thì sẽ không bỏ qua xạ thủ đi một mình.
Kiều Tân Kỳ hơi bực: "Con Lỗ Ban này sao vẫn chưa đi, không lính không đồng đội, định cưỡng ép đẩy trụ à? Sắp tới pháp sư bên địch sống lại rồi, cách di chuyển của nó cũng khá tệ."
Kiều Sâm Lâm núp trong bụi cỏ không xa Lỗ Ban: "Kệ nó đi, để nó mồi chài, em phục kích."
Kiều Tân Kỳ: "Đường dưới lính không ổn, ai đó đi dọn lính đi."
Kiều Sâm Lâm không muốn đi: "Chị đi đi." Giờ kinh tế cô ấy đã đủ cao, có thể giết chết cả tank rồi
...
Kiều Tân Kỳ: "Em có bị sao không, bảo chị là một Thái Văn Cơ đi đẩy đường."
Quả nhiên, con Lỗ Ban không chịu đi đã mồi chài được Lữ Bố, Lữ Bố hùng hổ xông lên chém Lỗ Ban một nhát, Lỗ Ban muốn chạy nhưng bị làm chậm.
Đát Kỷ từ trong bụi cỏ nhảy ra, một bộ combo cộng thêm đạn xối xả của Lỗ Ban thu mạng Lữ Bố, Giáp Phù Thủy trên người Lữ Bố là hàng nhái, thanh máu lập tức biến mất.
Kiều Sâm Lâm cười nói: "Tưởng mua Giáp Phù Thủy là có tác dụng à, vẫn không thoát khỏi một combo."
Ván đấu kết thúc, Tống Thành Ngọc trở về trang ghép đội, phát hiện hai người kia đã bỏ chạy: "Hai người họ không chơi với tôi nữa rồi."
Tấn Diệu hả hê: "Chê cậu gà."
Chơi game là lãng phí thời gian, một ván Vương Giả 10-20 phút, ba ván khả năng cao là một tiếng, mười ván là ba tiếng, một ngày trôi qua vùn vụt.
Và rồi, Kiều Tân Kỳ trong tiếng gọi "vào game" không ngừng của Kiều Sâm Lâm đã thành công leo lên cấp Tinh Diệu, mở ra kỷ lục mới, hay nói cách khác là mở ra chế độ thua liên tiếp kiểu mới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




