Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xin Chào, Buff Xanh Của Tôi! Chương 17:

Cài Đặt

Chương 17:

Tấn Diệu không có ý định đó: "Tôi bây giờ là sinh viên đại học, học tập mới là nhiệm vụ chính, đó là quy định của pháp luật."

"Người ta là sinh viên đại học chính quy đấy." Nhắc đến chuyện này, Tống Thành Ngọc không thể không bật mí: "Hồi đó nó học lớp 12, làm đề điên cuồng luôn, học hành như thể liều mạng, mở mắt ra là làm đề. Cứ như vậy mới suýt soát đậu, lại còn phải tuân theo điều chỉnh nguyện vọng mới miễn cưỡng vào được trường trực thuộc Đại học Lâm Tịnh.”

Bị điều chỉnh sang cái ngành Khoa Cỏ trời ơi đất hỡi, chẳng biết để làm gì.

Khoai Tây và mấy đứa kia vẫn đang nói chuyện, nhắc đến chuyện Tấn Diệu livestream.

Tấn Diệu mở điện thoại, lướt xem vòng bạn bè. Kiều Tân Kỳ bình thường chẳng bao giờ đăng vòng bạn bè, nếu đi ăn cùng bạn bè thì khả năng cao sẽ đăng một cái.

Làm mới cả nửa ngày, không có cập nhật mới nào, cho đến khi bật ra một bức ảnh, bạn học cấp hai Diêu Tranh đăng một tấm hình.

Bốn cô gái cùng ký túc xá và phía sau có một chàng trai trông quen quen.

Tấn Diệu nắm chặt ly rượu, hờ hững đáp lại lời bạn bè.

Người ngoài nhìn vào cũng thấy Tấn Diệu lại đang mất hồn. Anh luôn như vậy, ngoài lúc luyện tập thi đấu, phần lớn thời gian còn lại đều ôm khư khư điện thoại, hồn lìa khỏi xác.

Bảy giờ tối mùa đông, trời đã chập choạng tối.

Kiều Tân Kỳ xách đồ đi về nhà, từ xa đã thấy một người ngồi trên chiếc ghế dài trước cửa khu chung cư, cô không để ý, đi thẳng qua.

Một bàn tay túm lấy mũ áo Kiều Tân Kỳ, kéo cô lại.

Kiều Tân Kỳ bị kéo lôi ngồi phịch xuống ghế, cô hoảng hốt, giật phắt tay đối phương ra, ai to gan dám bắt nạt cô ngay trước cửa nhà cô thế không biết.

Đối phương loạng choạng nghiêng người, đầu đập vào thành tựa lưng của ghế.

"Kỳ Kỳ."

Giọng nói quen thuộc vang lên, Kiều Tân Kỳ mới dừng lại, ngoảnh đầu trừng mắt nhìn anh: "Tấn Diệu, cậu ngồi đần độn ở đây làm gì vậy?"

Ánh mắt dừng lại trên vết trầy xước ở thái dương Tấn Diệu, lại hơi hối hận mà dời mắt đi.

Đáng đời, ai bảo anh không nói không rằng đã ra tay làm cô giật mình.

Tấn Diệu một tay nắm chặt tay cô, nói chuyện phảng phất mùi rượu và khói thuốc, hơi líu nhíu: "Chơi có vui không?"

Gương mặt Kiều Tân Kỳ đầy vẻ không vui: "Cậu hút thuốc à?" Học thói xấu từ đâu vậy, người đầy mùi khói thuốc khó chịu chết đi được.

"Không có." Tấn Diệu đầu óc choáng váng mà lại tỉnh táo, chậm một nhịp nói: "Bạn bè hút thôi, tôi không hút thuốc."

Kiều Tân Kỳ ghét người hút thuốc, cũng ghét mùi khói thuốc.

Ai thèm quan tâm.

Kiều Tân Kỳ muốn gỡ tay Tấn Diệu ra, vật lộn mãi mà Tấn Diệu nắm quá chặt: "Buông tay ra."

"Kỳ Kỳ, hôm nay tôi ăn tôm hùm lớn." Tấn Diệu không chịu buông tay, lảm nhảm không ngừng bên tai Kiều Tân Kỳ.

"Vốn định mang cho cậu một con siêu to, kết quả bị thằng Khoai Tây cướp mất, ông chủ bảo chỉ còn mỗi con đó."

"Ớt trong món thịt xào ớt cay quá, ăn không nổi."

"Có món thịt nướng dứa rất ngon, cậu chắc chắn sẽ thích. Lần sau chúng mình cùng đi nhé?"

"Họa Ngân bảo muốn tôi đi làm dự bị. Hừ, cậu ta có phải là... quên mất trước đây đã bị tôi thịt như thế nào rồi không."

"Tôi chơi game rất giỏi, cậu đừng chơi với mấy con chó gà, chơi với tôi, tôi có thể carry để cậu bay lên."

"Kỳ Kỳ, tôi nhớ cậu lắm."

Đột nhiên Tấn Diệu im bặt, Kiều Tân Kỳ nghi hoặc đẩy anh một cái.

Tấn Diệu ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng long lanh như viên pha lê lấp lánh giờ phủ một lớp sương mờ, giọng điệu vô cùng tủi thân, thất vọng và buồn bã hỏi: "Kiều Tân Kỳ, có phải cậu đã có người từ trên trời rơi xuống rồi phải không?”

Kiều Tân Kỳ ngơ ngác như có dấu hỏi hiện trên đầu, thấy Tấn Diệu tiến sát lại gần, cô vội vàng đẩy anh ra: "Tấn Diệu, cậu uống rượu là mất khống chế, đừng uống nữa."

Nói xong, cô giật tay Tấn Diệu ra, quay người lên lầu.

Về đến nhà, Kiều Tân Kỳ thay đồ xong thì ra bậu cửa sổ nhìn xuống.

Tên ngốc dưới kia đứng như trời trồng thêm một lúc lâu rồi mới chậm rãi lên lầu. Nghe thấy tiếng cửa đối diện đóng sầm, Kiều Tân Kỳ cũng leo lên giường.

Vốn dĩ Kiều Tân Kỳ đang yên tĩnh lướt video.

Kiều Sâm Lâm đang thiu thiu ngủ đột nhiên bật dậy: “Nào, lên rank.”

Binh lính Vương Giả, mở mắt ra là chiến.

Hợp đồng pháp sư hôm nay:

“Ta, quy tắc của thế giới”

Nữ Oa Kiều Tân Kỳ xuất hiện, vị thần nhìn xuống thế gian.

Tấn Diệu còn hơi choáng váng cũng online, tình cờ thấy đội game mở sẵn, bật mic lên: "Hello." Anh dùng biến giọng, khác nguyên bản không nhiều, chỉ hơi khác một chút.

Kiều Tân Kỳ ban đầu nghe thấy quen quen, nhưng nghe kỹ lại thấy không giống: "Sao Quý Tộc X lại mở mic thế?" Giọng nghe cũng hay đấy chứ.

Kiều Sâm Lâm vẫn đang chọn tướng: "Chịu, em không biết. Chị cũng mở mic đi."

Kiều Tân Kỳ lắc đầu: "Thôi đi."

Sau khi vào Vương Giả Hạp Cốc, Nữ Oa Kiều Tân Kỳ đi cạnh Bách Lý Huyền Sách Tấn Diệu nghe thấy câu thoại: "Bày trận phương Tây, Bạch Hổ nghe lệnh."

Kiều Tân Kỳ chợt nhớ ra: "Em nghe bài Bách Chiến Thành Thi chưa? Nghe cũng hay đấy."

Kiều Sâm Lâm rõ ràng đã nghe, còn biết ngâm nga vài câu, dù nghe như đang đọc: "Ta bày trận phương Đông, vung lưỡi kiếm quyết sinh tử

Ta bày trận phương Tây, diệt yêu ma trừ tà

Ta bày trận phương Nam, giữ ước phép trong lòng

Ta bày trận phương Bắc, trấn thử thành vô bờ.

Em chẳng chơi tướng nào trong đám này, nhưng bốn câu này đặc biệt có cảm xúc."

Kiều Tân Kỳ: "Trong đầu chị chỉ có mỗi câu của Trư Bát Giới: Đánh lộn giơ đòn."

Yao Kiều Sâm Lâm: "Em đi đây, đi tìm xạ thủ."

Huyền Sách Tấn Diệu đang lén lút làm kẻ trộm ở khu vực bùa xanh, Nữ Oa giữ chiêu 3 trong tay kéo tầm nhìn chuẩn bị dịch chuyển bất cứ lúc nào.

Lúc này xạ thủ bên đường dưới bị bốn người bao vây tấn công, Kiều Tân Kỳ lập tức dùng chiêu 3 dịch chuyển xuống đường dưới, thuận tiện khống chế ba địch, Bách Lý Huyền Sách sau khi cướp bùa xanh đi vòng ra sau.

Nữ Oa nói: Cúi đầu trước văn minh!

Huyền Sách móc lấy xạ thủ địch Hậu Nghệ ném trước mặt Nữ Oa. Kiều Tân Kỳ dùng chiêu 1 đẩy địch ra xa, đặt hai khối để chặn vị trí Hậu Nghệ, chẳng cần dùng chiêu cuối, chiêu 1 đánh trúng khối chiêu 2, sát thương nổ giết chết Hậu Nghệ.

Xạ thủ phe ta đứng từ xa đánh thường, giúp đội địch bị Quét sạch.

Nữ Oa nhận ba hỗ trợ một mạng hài lòng quay lại đường giữa.

[Tất cả: Hậu Nghệ địch: Con Nữ Oa này phiền thật.]

Đây là lời khen từ kẻ địch.

Kiều Tân Kỳ vui vẻ.

Huyền Sách Tấn Diệu mở mic: Nữ Oa lại lấy bùa xanh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc