Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xin Chào, Buff Xanh Của Tôi! Chương 15:

Cài Đặt

Chương 15:

Kiều Tân Kỳ cướp được bùa hét: "Đi nhanh đi nhanh, kinh tế anh ta cao quá, hai đứa mình chưa chắc đánh lại đâu." Hai người không chần chừ quay về trụ, ngoan ngoãn thủ nhà dọn lính.

Dưới khoảng cách chênh lệch tuyệt đối, việc đối phương bị hạ gục không ảnh hưởng đến thế yếu của đội mình. Kết quả cuối cùng đã rõ: THẤT BẠI!

Gió lạnh tháng một thổi rát mặt, dịch bệnh lúc này vẫn tiếp diễn, nhưng không còn áp dụng cách ly cứng nhắc bắt mọi người cách ly tại nhà nữa.

Bố Kiều gọi: "Con mặc thêm vào, ngoài trời lạnh lắm. Đeo khẩu trang vào, tiền có đủ không?"

Giờ không cách ly nữa nhưng vẫn phải cẩn thận.

Kiều Tân Kỳ vẫy tay: "Đủ rồi đủ rồi." Cô khoác áo phao trắng, nhét mấy viên kẹo vào túi rồi ra khỏi nhà, vừa hay gặp Tấn Diệu cũng đang chuẩn bị ra ngoài.

Hai người cùng bước vào thang máy, Tấn Diệu nghiêng người nhìn cô: "Đi đâu thế?"

Ánh mắt anh nhìn Kiều Tân Kỳ luôn chất chứa nụ cười và sự vui mừng. Cơ hội hai người gặp nhau không nhiều, nên mỗi lần ánh mắt anh đặt lên Kiều Tân Kỳ đều đặc biệt chăm chú.

Chưa ra khỏi nhà cô đã vội đội mũ lên, cả khuôn mặt thu nhỏ trong mũ, vành mũ lông mềm mại che gần hết mặt cô.

Trông rất đáng yêu, giống hệt một chú cừu non.

Kiều Tân Kỳ dựa vào thành thang máy, tránh xa anh.

Thấy cô không muốn trả lời, Tấn Diệu cười khẽ, thực ra anh biết rồi, hôm qua nghe dì Dương nói hôm nay Kiều Tân Kỳ đi liên hoan với bạn cấp ba.

Bạn cấp ba chơi thân nhất với Kiều Tân Kỳ chính là mấy đứa bạn cùng phòng, anh gặp nhiều lần rồi, nhưng không thân lắm.

Mấy đứa bạn đó đã cùng cô trải qua ba năm không có Tấn Diệu.

Có lẽ không biết nói gì, anh bèn hỏi: "Tiền có đủ không?"

Chưa bao giờ nghĩ có một ngày, Tấn Diệu lại không biết nên nói gì với Kiều Tân Kỳ, ngày xưa họ chỉ cần nhìn một cái cây cũng có thể nói chuyện rất lâu.

Từ thân cây nói đến cành cây, từ cành cây nói đến lá cây, mỗi chiếc lá hình dáng khác nhau đều có thể bàn luận thấu đáo, lại còn có thể cho hàng ngàn chiếc lá xanh trên cây, từng chiếc một biên soạn ra hàng ngàn cuộc đời tươi đẹp khác nhau.

Kiều Tân Kỳ làm mặt xấu với anh: "Cậu lo làm gì." Đồ ngốc, ngoài trời lạnh thế này chỉ mặc mỗi áo khoác bông mỏng, có chết rét cũng đáng.

Thang máy vừa mở, cô lập tức ngoảnh đầu bước đi, đi rất nhanh như thể sau lưng có sói beo hổ báo đuổi theo vậy.

Tấn Diệu không vội không vàng đi phía sau, nhìn theo bóng lưng cô, đợi khi không thấy nữa thì lấy điện thoại chuyển cho cô hai nghìn tệ.

Chú Kiều gọi điện cho anh: "Tấn Diệu à, có người tặng chú cái áo phao, mới tinh, nghe nói là hàng hiệu. Nó nhỏ quá, cái bụng to của chú không mặc vừa, cháu lấy mà mặc đi. Cháu đang ở đâu thế?"

Cừu non tốt bụng đã mách với bố Kiều, chỉ trích Tấn Diệu chỉ mặc mỗi áo khoác bông mỏng đã định ra ngoài đi chơi.

Tấn Diệu quay trở về nhà, lấy áo phao mặc vào, rồi lại ra ngoài.

Tại quán lẩu Tây Mục, trong một phòng VIP tích hợp lẩu và karaoke, bên trong đã có hai đứa bạn cùng phòng ngồi sẵn, mỗi đứa chơi điện thoại của mình, nhưng không ảnh hưởng việc miệng kể chuyện vui của nhau.

"Kỳ Kỳ, đến rồi." Hạ Tiểu Tiểu vẫy tay, đợi Kiều Tân Kỳ ngồi xuống thì sốt sắng hỏi: "Này, rốt cuộc tại sao Vu Tuệ giải nghệ vậy?"

Kiều Tân Kỳ khựng lại: "Sao lại hỏi tớ?"

Hạ Tiểu Tiểu: "Gần đây tớ hâm mộ eSports mà, đặc biệt thích Khoai Tây của đội FT, Vu Tuệ và Khoai Tây trước đây từng là đồng đội, dạo này trên mạng đang truyền ầm ầm ảnh của hai người họ, đồng đội ăn ý nhất đã tan vỡ, nên tớ rất tò mò."

Mối quan hệ thân thiết giữa Kiều Tân Kỳ và Tấn Diệu thời cấp ba hầu như không ai biết. Cô đã khóa mục tiêu vào Diêu Tranh, chỉ có cô bạn cùng lớp cấp hai lớp bên cạnh này mới có thể tiết lộ.

Diêu Tranh vội vàng giải thích: "Vừa ngồi xuống là cậu ấy đã nói với tớ chuyện thích Khoai Tây thế nào, rồi nhắc đến những người khác trong đội FT, tự nhiên lại nói tới Tấn Diệu - cựu tuyển thủ chuyên nghiệp thi lại đại học năm lớp 12. Tớ thật sự không cố ý, chỉ lỡ miệng buột ra một câu thôi."

Thực ra, cô ấy cũng chẳng hiểu sao Kiều Tân Kỳ và Tấn Diệu đột nhiên đường ai nấy đi.

Hồi cấp hai, hai người họ như hình với bóng, thân thiết đến mức giáo viên còn nghi ngờ họ yêu đương.

Nhưng sau khi mời phụ huynh lên và biết rõ tình hình, giáo viên không nhắc gì nữa. Gia đình thường xuyên vắng nhà, Tấn Diệu gần như được nhà họ Kiều chăm sóc, xem như quan hệ anh em với Kiều Tân Kỳ.

Sau đó, thầy bắt đầu thuyết giảng dài dòng: chơi game thì có tiền đồ gì, những người nghiện game đều là đồ vô dụng có tính tự chủ thấp, không thể kiểm soát bản thân.

Thầy lấy Tấn Diệu làm ví dụ tiêu cực để cảnh báo mọi người rằng việc học rất quan trọng, không khuyến khích hành vi này, hy vọng mọi người đừng học theo, phải có trách nhiệm với bản thân.

Hành động này vốn dĩ không có vấn đề gì.

Bởi vì eSports lúc bấy giờ vẫn bị coi là con đường sai lầm, không ai nghĩ rằng từ bỏ học vấn để chọn eSports là một quyết định đúng đắn.

Vì eSports cần thiên phú, thời hoàng kim ngắn ngủi, tồn tại quá nhiều bất trắc.

Nhưng sau đó, thầy ấy càng quá đáng hơn, thậm chí còn lăng mạ, phỉ báng cả bố mẹ Tấn Diệu, nói những lời cực kỳ khó nghe, nói rằng học sinh như vậy chỉ lãng phí không khí, thậm chí còn có ý nguyền rủa họ chết đi.

Điều này khiến các học sinh khác cũng không thể nghe nổi nữa.

Kiều Tân Kỳ tức đỏ mắt, đứng dậy cãi lại: "Chơi game thì đáng chết sao? eSports là môn thể thao được nhà nước công nhận. Thầy nói cậu ấy không lo làm việc chính đáng thì thôi đi, nhưng thầy không thể phủ nhận tất cả mọi thứ của cậu ấy, càng không thể nói cậu ấy đáng chết, càng không nên dùng cái giọng trịch thượng như vậy để trách mắng bố mẹ cậu ấy không làm tròn trách nhiệm.”

“Thầy làm giáo viên như vậy sao?"

Giáo viên trên bục giảng tức đỏ mặt, lập tức nổi trận lôi đình, chỉ vào Kiều Tân Kỳ nói sẽ mời phụ huynh.

Sau đó, Kiều Tân Kỳ bị đình chỉ học một tuần, nhưng giáo viên kia cũng phải chịu hình phạt, nhưng thực ra cũng không đáng kể. Việc đình chỉ một tuần hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc học của Kiều Tân Kỳ.

Hạ Tiểu Tiểu đến giờ vẫn còn nhớ rõ chuyện này: "Cậu dũng cảm thật đấy, tớ cứ thắc mắc sao cậu lại tức giận đến thế, hóa ra hai người quen nhau."

Trong mắt giáo viên, Kiều Tân Kỳ là một học sinh ngoan ngoãn, hiểu chuyện, học giỏi, xinh đẹp, tự giác, không có giáo viên nào không thích cô. Trong mắt bạn học, cô cũng là một học sinh xuất sắc điển hình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc