Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xin Chào, Buff Xanh Của Tôi! Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

Buổi tối, máy tính bảng của Kiều Tân Kỳ đang bật camera giám sát phòng khách, cô nhắn tin qua WeChat chỉ huy Kiều Sâm Lâm: "Thu dọn rác trên bàn đi, bình thường em quét nhà đi, nhà bị em biến thành chuồng heo rồi đấy."

Một vài bạn cùng phòng đang trò chuyện bên dưới.

Chung Ngọc: "Bạn trai tớ nói ký túc xá bên cạnh họ bị đưa đi khu cách ly rồi, của Khoa Cỏ 192."

"Khoa Cỏ 192?" Triệu Vũ Hàn quay đầu lại, rất kinh ngạc: "Tớ nghe nói Khoa Cỏ có một người chơi Vương Giả chuyên nghiệp."

Trương Thư: "Không thể nào."

Kiều Tân Kỳ thò đầu ra hỏi: "Phòng nào vậy?"

Chung Ngọc lật lại lịch sử trò chuyện với bạn trai: "Ký túc xá 512."

Kiều Tân Kỳ lập tức cũng lật lại lịch sử trò chuyện, Tấn Diệu chẳng phải tạm trú ở ký túc xá 512 sao.

Cô phớt lờ tin nhắn mời vào game của Kiều Sâm Lâm, gửi tin nhắn cho Tấn Diệu: "Cậu bị cách ly rồi hả?"

Tên Khốn: "Ừm, cách ly 14 ngày, có một bạn cùng phòng đã đến khu vực nguy hiểm."

Sau một phút, thấy Kiều Tân Kỳ không trả lời, Tên Khốn: "Các cậu có phải đã có thể ra khỏi ký túc xá rồi không?"

Năm phút sau, Kiều Tân Kỳ: "Ừm."

Cô vừa trực tiếp nhập số căn cước của Tấn Diệu vào nền tảng xét nghiệm PCR để kiểm tra, mọi thứ đều bình thường.

Tên Khốn: "Chơi game không?" Đây là trung tâm duy nhất mà Tấn Diệu cảm thấy có khả năng kéo gần quan hệ với Kiều Tân Kỳ nhất hiện tại.

Kiều Tân Kỳ: ......

Không trả lời , TIMI.

Tên Khốn: "Kỳ Kỳ?"

Biết kết quả xét nghiệm PCR của Tấn Diệu bình thường, Kiều Tân Kỳ không thèm để ý đến Tấn Diệu nữa.

Ngày hôm sau, Tấn Diệu không bỏ cuộc nhắn: "Tôi hơi sốt."

Kiều Tân Kỳ trả lời: "Cái nhìn chết chóc.JPG"

Khu cách ly ở tầng một, phía trong cùng của ký túc xá. Tấn Diệu đang chờ tin nhắn trả lời thì quay đầu lại, phát hiện bên ngoài cửa sổ đang có một người mặc đồ thường ngày là Kiều Tân Kỳ, xõa tóc, đeo khẩu trang.

Kiều Tân Kỳ làm động tác cắt cổ về phía Tấn Diệu, rồi trả lời tin nhắn: "Vậy tớ phải tránh xa cậu một chút, kẻo bị lây nhiễm."

Tấn Diệu lập tức chạy tới mở cửa sổ, reo lên: "Kỳ Kỳ!" Là đến thăm anh sao?

Kiều Tân Kỳ làm ngơ, quay đầu bỏ đi, rất nhanh đã biến mất.

Sau 14 ngày cách ly, Tấn Diệu được thả ra.

Ký túc xá 512.

Tấn Diệu nằm trên giường lướt bình luận.

Mấy người bạn cùng phòng bên dưới giường mỗi người một việc.

Giường số 1 đang gọi điện thoại với bạn gái. Giọng cô bạn gái bên đầu dây bên kia lải nhải: "Em nói cho anh biết, tối qua xem phim, series thanh mai trúc mã không thắng được định mệnh, em xem mà tim tan nát. Thanh mai trúc mã bảo vệ nữ chính lớn lên, kết quả bị định mệnh hớt tay trên..."

Nam sinh đại học Cao Trác ở giường số 1: "Thế thì thanh mai trúc mã vô dụng rồi, anh ta không tranh không giành, định mệnh đến sau mà còn vượt lên trên được."

Bạn gái nổi giận: "Đúng thế đấy , thanh mai trúc mã này cũng làm người ta tức giận. Thích thì nói đi chứ , làm sai thì xin lỗi đi. Cứ gì mà âm thầm bảo vệ, đường đường chính chính không được sao?"

Cao Trác phân tích rất nghiêm túc: "Anh thấy nữ chính không thích thanh mai trúc mã, thanh mai trúc mã đơn phương lại không bày tỏ. Nữ chính chắc chắn sẽ chọn định mệnh có thế tiến công mạnh hơn rồi."

Bạn gái không vui: "Nhưng thanh mai trúc mã thật sự rất tốt mà." Nói xong im lặng một lát: "Định mệnh cũng rất tốt." Cô ấy cũng cảm thấy rối rắm.

Cao Trác mạnh dạn lên tiếng: "Anh nghĩ cô ấy nên chọn người tinh anh xuất hiện sau đó."

Bạn gái suy nghĩ: "Có lý đấy."

Cao Trác và bạn gái nói chuyện điện thoại rất lâu, cho đến khi bạn gái trang điểm xong mới cúp điện thoại, chuẩn bị ra ngoài ăn cơm cùng bạn gái.

Quay đầu lại, phát hiện Tấn Diệu đang nhìn mình chằm chằm, Cao Trác cảm thấy lạnh sống lưng: "Cậu làm gì đấy? Tìm tôi mang cơm hộ à? Muốn ăn gì?"

Tấn Diệu nghi vấn: "Thanh mai trúc mã nhất định không thắng được định mệnh sao?"

Cao Trác sững người một chút rồi nói: "Cũng không hẳn , nhưng kịch bản trên thị trường, phần lớn đều không thắng được." Anh ta đeo khẩu trang: "Tôi thấy nguyên nhân chính khiến thanh mai trúc mã đó thất bại là không hành động."

Thanh mai trúc mã trong bộ phim đó thực sự quá ngốc, chỉ biết âm thầm cống hiến, đứng sau lưng nhìn nữ chính. Nữ chính không hề hay biết, thậm chí không biết thanh mai trúc mã thích mình.

Không có hành động, không có tỏ tình, cậu bạn thanh mai trúc mã sau đó cảm thấy trống trải, cũng chẳng hiểu anh ta buồn bã vì cái gì.

Tấn Diệu im lặng, lặng lẽ suy nghĩ.

"Tớ muốn về nhà quá."

Kiều Tân Kỳ: "Tán thành."

Kiều Sâm Lâm gửi tin vui: "Em nói cho chị biết này, mùa giải mới chỉ cần gặp được Quý Tộc X là có thể chia sẻ skin rồi. Vui vẻ quay vòng.JPG"

Tên Khốn: "Hôm nay căng tin có thêm một quán bún mới, ngon lắm."

Kiều Tân Kỳ bỏ qua tin nhắn của Tấn Diệu, trả lời Kiều Sâm Lâm: "... Em quen Quý Tộc X à?"

Kiều Sâm Lâm: "Dù em không quen, nhưng em có thể chủ động làm quen mà." Cô ấy đã gửi lời mời kết bạn cho nhiều người chơi Quý Tộc X, chỉ chờ họ đồng ý.

Kiều Tân Kỳ thả tim cho Kiều Sâm Lâm: "Thế chị theo em ăn ké nhé." Rồi cô quay ra hò hét với đám bạn cùng phòng ở dưới: "Mọi người ơi, sắp có thể chia sẻ skin Vương Giả rồi đấy."

Trương Thư: "Tớ biết từ lâu rồi, vấn đề là tụi mình có quen ai Quý Tộc X đâu."

Chung Ngọc: "Dù có Quý Tộc X đi nữa, người ta chưa chắc đã cho tụi mình ăn chùa đâu."

Ngày 8 tháng 1, trường bắt đầu sắp xếp cho sinh viên rời khỏi ký túc.

Kiều Tân Kỳ hơi bất lực nhìn tin nhắn từ bố ruột: "Kỳ Kỳ, hôm nay bố dẫn mẹ con đi mua sắm, chú Tấn sẽ đón con nhé."

Chú Tấn và dì đã về rồi, chắc Tấn Diệu sẽ vui lắm. Cớ sao lại bắt cô đi làm cái bóng đèn, làm phiền cuộc sum họp của người ta.

Nhưng Kiều Tân Kỳ không từ chối, bởi cơ hội quay lại trường thật khó khăn, cô sợ lỡ hôm nay, ngày mai có khi không đi được nữa.

_____

Kiều Tân Kỳ mặc nguyên bộ áo phao màu đen đứng trước cửa ngó nghiêng. Cô sắp ba năm chưa gặp lại dì và chú. Thấy chiếc xe quen thuộc lao tới từ xa, cô bước tới đón với nụ cười tươi: "Chào dì Trương, chào chú Tấn."

Tấn Diệu bước tới nhấc vali của Kiều Tân Kỳ bỏ lên xe, ánh mắt không rời khỏi người cô, trong mắt đầy ý cười.

Dì Trương nắm tay Kiều Tân Kỳ lên xe, đưa cho cô một cái túi: "Kỳ Kỳ à, lâu lắm rồi dì không gặp cháu, dì mua quà cho cháu đấy."

Kiều Tân Kỳ: "Cháu cảm ơn dì." Dì Trương vốn luôn đối xử tốt với cô.

Nhà họ Kiều giúp chăm sóc Tấn Diệu, nhà họ Tấn cũng thường xuyên mang đủ thứ quà cho Kiều Tân Kỳ, tình cảm nào cũng có sự qua lại.

Tấn Diệu ngồi ghế phụ nghe mẹ và Kiều Tân Kỳ trò chuyện, vểnh tai lên nghe, cúi đầu xem thành tích gần đây của Kiều Tân Kỳ trên Vương Giả Vinh Diệu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc