Dù đã làm nghề nhiều năm, Dương Nguyệt vẫn hơi căng thẳng trong lòng, không ngừng ngắm nghía Thẩm Nghiên, lải nhải tìm chỗ chưa ổn.
"Bộ này của em quá đơn giản rồi, gương mặt cũng chẳng khác gì mặt mộc."
Trên người Thẩm Nghiên là một chiếc áo khoác mỏng kiểu Tô Châu, phía dưới phối váy len màu xanh lam nhạt như sương mù, đều là quần áo cũ mang từ quê lên.
Cô không giỏi trang điểm, ngay cả mỹ phẩm cũng không đầy đủ, tạm mượn phấn nén của bạn cùng phòng Hứa Khả để phết một lớp nhẹ, rồi trước khi xuống xe lại bị Dương Nguyệt lấy bút kẻ chân mày tô thêm hai nét.
Về buổi gặp mặt này, Dương Nguyệt không dám nói nhiều hơn với Thẩm Nghiên, cô mới mười bảy, lại là học sinh chuyển từ nơi khác đến nên chưa từng thấy qua những cảnh tượng xa hoa trụy lạc. Lát nữa người đến đủ rồi, ai là chủ nhà, ai là kẻ nịnh nọt đùa cợt, ai là bình phong điểm xuyết, rồi cũng sẽ rõ như ban ngày.
Dương Nguyệt đã dò hỏi trước, tổng đạo diễn "Nam Kiều" Trịnh Nhất Minh trong giới đã thuộc hàng danh tiếng nhất, vậy mà hôm nay ông ấy cũng chỉ được tính là người phụ họa – nghe nói là mời người của nhà đầu tư hậu trường đến.
Thẩm Nghiên vai nữ chính này lại không có chỗ dựa, khó tránh khỏi phải khéo léo ứng xử, nếu không thì thật quá vô lễ.
Phòng riêng rất rộng, ba bàn tròn được ngăn cách nhẹ bởi hai tấm bình phong ngọc trắng.
Các vai phụ linh tinh ngồi ở bàn ngoài cùng, diễn viên chính và đạo diễn tuyển vai ngồi riêng một bàn. Gian phòng rộng rãi nhất lại có ít người nhất, chỉ lác đác vài bóng người ngồi thư thái bên trong, uống trà đánh bài.
Dương Nguyệt dẫn Thẩm Nghiên chủ động ngồi vào vị trí dọn thức ăn. Cô gái nhỏ bình thường tính tình lạnh lùng, lúc này lại còn hiểu chuyện, được dạy vài câu đã bắt đầu chào hỏi lần lượt các đạo diễn tuyển vai.
Giọng cô không hề rụt rè, đôi mắt long lanh sáng ngời và linh hoạt, khóe môi nở nụ cười vừa phải không tự ti cũng không kiêu ngạo, có thể nói là đứng đắn tự nhiên.
Bữa tiệc mới bắt đầu không lâu thì không khí chỗ này đã hơi đổi khác. Các đạo diễn tuyển vai nối tiếp nhau đứng dậy, cầm ly rượu dẫn theo một hai diễn viên chạy vào gian phòng trong cùng. Một tràng tiếng cười giả tạo chói tai vọng ra, khiến Thẩm Nghiên nhiều lần hơi nhíu mày.
Thẩm Nghiên không phải người quá hoạt bát, trong hoàn cảnh thế này, cô bắt chước vài câu xã giao thì không sao, nhưng còn lâu mới đến mức nói nói cười cười.
Cô có chút không quen với bầu không khí này, nhiều lần dùng ánh mắt hỏi ý Dương Nguyệt, nghĩ rằng ăn cũng gần xong rồi, không biết có thể về trước được không.
Dương Nguyệt lại chọn đúng thời cơ, kéo cả người cô dậy, lại thay cô cầm ly rượu vang, vừa kéo vừa dỗ đưa cô vào bên trong. "Phải vào chào hỏi một tiếng, chào xong chúng ta về ngay."
Thẩm Nghiên nghe vậy tim đập loạn xạ, chỉ là còn chưa kịp rút tay lại đã bị Dương Nguyệt lôi vào trong.
Cô đứng yên rồi quan sát một lượt, phát hiện bên trong khá khác so với cảnh tượng xa hoa trụy lạc mà cô tưởng tượng.
Ánh đèn sáng rõ, trang trí tinh tế tao nhã, trên tường cổ kính treo bức thư pháp của một danh gia nào đó. Các món ăn trên bàn so với hai bàn ngoài không khác biệt mấy, chỉ nhiều thêm hai món canh.
Ngay cả những người ngồi đây, phần lớn cũng nhìn cô với ánh mắt hiền từ nhân hậu ——
Ngoại trừ người ở chính giữa kia.
Tần Hạc mặc một chiếc áo len cổ cao màu xám đen, dáng người phóng khoáng thong dong, cử chỉ toát lên vẻ cao quý pha chút suy đồi. Anh dường như đang nghe người bên cạnh kể chuyện cười, khóe môi lỏng lẻo nhếch lên.
Bóng dáng cô gái nhỏ vừa ló vào, anh liếc mắt nhìn qua qua, nụ cười ấy đông cứng trên mặt.
Đây là lần thứ hai anh gặp Thẩm Nghiên, so với lần trước dám cả gan đối đầu, lần này ánh mắt cô rõ ràng hoảng hốt hơn nhiều. Cái khí chất thanh tú cứng cỏi ấy tuy chôn sâu, nhưng lại nhảy nhót từ đáy mắt muốn trào ra, tựa như chỉ cần khều nhẹ một cái là có thể bật ra từ trong mắt cô.
Tần Hạc thản nhiên thu lại độ cong nơi khóe môi, toàn bộ con người cô không hợp với nơi này, dường như vốn không nên xuất hiện ở đây.
Có người cười nói: "‘Kiều Uyển Tinh’ của chúng ta rốt cuộc cũng đến rồi!"
Kiều Uyển Tinh là tên nữ chính trong "Nam Kiều".
Thẩm Nghiên ngẩn người, thậm chí không phân biệt được ai là người hô câu đó, cô nhất thời không biết ứng phó thế nào với cảnh tượng quá thân thiết này, mãi không tiếp được lời.
"Vẫn là nhờ phúc của các vị." Dương Nguyệt tươi cười tiến lên, "Thẩm Nghiên, lại đây cảm ơn sự đề bạt của các tiền bối."
Thẩm Nghiên nghe lời bước lên gần hơn một chút thì đột nhiên bị một luồng hơi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mặt đến nỗi mắt cô hơi mở không ra, tròng mắt đen trắng rõ ràng trong chốc lát trở nên ướt nhẹp.
Lưỡi cô hơi cứng lại, liều nói một câu khô khan: "Cảm ơn các thầy cô đã cho em cơ hội này, em sẽ —— em sẽ cố gắng hết sức."
Vừa dứt lời, lại có người cười hùa theo một câu: "Cảm ơn thế này thôi à? Có vẻ hơi thiếu thành ý rồi."
Thẩm Nghiên đang hơi cúi người chào, nghe câu này, cả lưng bắt đầu toát mồ hôi lạnh, hai má ngược lại nóng bừng lên, hơi thở cũng loạn nhiều hơn.
Khóe mắt dài và hẹp của Tần Hạc chợt trầm xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)