Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xiềng xích lịch thiệp Chương 3: Kinh Nghệ Định Mệnh

Cài Đặt

Chương 3: Kinh Nghệ Định Mệnh

Câu nói ấy lại lọt thẳng vào lòng Thẩm Nghiên. Sắc mặt cô chợt tối đi, khẽ khàng thì thầm: “Ngay cả nơi này… cũng vẫn chưa đủ tốt sao…”

Một lúc sau lại ngẩng mặt lên hỏi anh: "Nhưng con người chắc là tốt phải không?"

Câu hỏi của cô quá đột ngột, Tần Hạc không khỏi dồn thêm chút chú ý, trong ánh mắt pha lẫn sự soi xét.

"Đàn ông thì tạm được, đàn bà thì không rõ."

Đôi môi mỏng anh buông ra mấy từ này, trong lòng dường như cũng có suy đoán, liếc nhìn cô với ý riêng, bổ sung thêm: "Nghe nói không phải là một người mẹ tốt."

Tần Hạc nói xong, lại lấy một điếu thuốc kẹp giữa ngón tay, đưa lên môi định châm lửa, ánh mắt liếc thấy trên gò má thiếu nữ thoáng ửng lên một vệt đỏ.

Anh cười nhẹ, trong lòng đã có chủ ý, rồi như thấu hiểu mọi chuyện mà đưa mắt nhìn đi chỗ khác, không nói tiếp nữa.

Thẩm Nghiên mất hơn mười giây để bình tĩnh lại.

Từ khi cô có trí nhớ, Thẩm Y Man đã rất ít khi ở nhà.

Phần lớn thời gian mẹ con trong tuổi thơ đều là những dịp lễ tết, Thẩm Y Man vội vã xuất hiện, dẫn cô đi chơi một vòng công viên giải trí, ăn một đống đồ ăn vặt, rồi chiều tối lại đưa cô về nhà ông bà ngoại, sau đó Thẩm Y Man lại vội vã rời đi.

Nhưng trên đời có nhiều chuyện cứ được cái này thì mất cái kia.

Cô không được ăn cơm mẹ nấu mỗi ngày, cũng chưa từng bị mẹ đánh mắng hay dạy dỗ.

Thẩm Y Man đối với cô mãi mãi chỉ là một khuôn mặt xinh đẹp đầy phong tình với nụ cười, cười rồi dắt tay cô đi mua kem, cười rồi đón cô đến Yến Thành, cười rồi đưa cả người lẫn vali của cô đến cổng trường Nghệ thuật Lãng Thần, sau đó lên xe phóng đi mất.

Bao nhiêu năm nay, chưa từng có ai dám đối diện với Thẩm Nghiên mà chỉ trích sự thiếu trách nhiệm của Thẩm Y Man với tư cách một người mẹ.

Đây là lần đầu tiên.

Rốt cuộc Thẩm Nghiên cũng lên tiếng, giọng điệu kìm nén: "Thế nào mới được coi là một người mẹ tốt?"

Ánh mắt Tần Hạc khẽ liếc nhìn cô.

Cô gái nhỏ vẫn còn vương chút non nớt nơi khóe mắt, mái tóc mềm mại như lụa là phủ dưới vành mũ, làn da vốn dĩ đã trắng nay còn ửng hồng.

Cô thấp hơn anh một cái đầu, chỉ ngang bằng vai anh, nhưng lại ngẩng cao đầu một cách lạnh lùng, gắng sức kìm nén chút phẫn nộ nào đó, tựa như chú mèo con bị chạm vào vết thương lòng nên không giấu nổi bộ lông xù lên.

Tất cả chỉ để bảo vệ một người mẹ không tròn trách nhiệm.

Đột nhiên Tần Hạc cảm thấy có chút không nỡ.

Anh nhẹ nhàng gạt đi: "Tôi cũng không biết nói thế nào."

Rõ ràng là không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.

Thẩm Nghiên vẫn chưa hết bực, kiên quyết buông một câu: "Vậy thì không nên đánh giá người ta như thế."

Tần Hạc nheo mắt quan sát cô, ánh mắt vô tư không kiêng dè khiến Thẩm Nghiên cảm thấy lưng mình lạnh dần từng đợt, vô thức muốn tránh ánh nhìn của anh.

Tần Hạc nhìn ngắm cô trong mắt một lượt rồi thở dài, "Chắc em họ Thẩm nhỉ?"

Thẩm Nghiên hoảng hốt giật mình, ngẩng mặt lên đối diện với vẻ mặt hờ hững của anh, không dám lên tiếng.

Tần Hạc châm điếu thuốc, ngước mắt nhìn cô, dường như nhận ra sự cảnh giác đề phòng của cô, khóe miệng không khỏi cong lên một nụ cười.

Cô lặng lẽ quay đầu lại.

Trong phòng đột nhiên vang lên tiếng vỗ tay rầm rộ, Tần Hạc liếc nhìn, cô dâu mặc váy trắng đang bước vào.

Ánh mắt Thẩm Nghiên dán chặt lên người bà, theo từng bước chân bà đi hết thảm đỏ, đứng lên sân khấu, đối diện với chú rể.

"Muốn xem thế, chụp ảnh trực tiếp cho tiện chẳng phải được sao? Về nhà muốn xem lúc nào cũng được." Người đàn ông phía sau đề xuất như vậy.

Thẩm Nghiên lắc đầu, "Em chạy từ trường ra, vội quá nên không mang theo điện thoại."

Tần Hạc khẽ nhướng mày, một cô gái nhỏ ngoan ngoãn trầm tính như thế này, khó mà tưởng tượng cô đã trốn học ra sao.

Anh tùy ý hỏi: "Em học trường nào?"

"Lãng Thần."

"Trường Nghệ thuật Lãng Thần?"

"Ừ."

Khóe mắt người đàn ông khẽ nhếch lên.

Hôm nay anh vừa thấy cái tên trường này.

Anh lấy điện thoại từ túi áo khoác, một lát sau, cau đôi lông mày thô ráp lên tiếng trầm trầm.

"Thẩm Nghiên?"

Cô nghe thấy liền ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn anh.

"Em thật là giỏi đó."

Tần Hạc nắm lấy cổ tay cô đang áp vào cửa kính, tựa như chặn giữa đường một thiếu nữ lì lợm ngỗ ngược, áp lực đầy mình liếc nhìn cô hai giây, rồi không nói không rằng kéo cửa đưa cô ra ngoài.

“Có phải em chạy nhầm chỗ rồi không? Lúc này đáng lẽ em phải đang tham gia vòng sơ tuyển lại ở Nhà hát Kinh Nghệ mới đúng.”

...

Vở kịch "Nam Kiều" của Nhà hát Kinh Nghệ, lấy kịch bản cất giữ bao năm của Ông cụ Tần làm gốc, lại là dự án do chính nhà họ Tần đầu tư và dàn xếp.

Ở vòng tuyển chọn đầu tiên, Tần Hạc đến để thẩm định. Những cô gái được báo danh đều dưới hai mươi tuổi, một màu xinh đẹp nước non, nhìn nhiều khó tránh khỏi cảm giác mệt mỏi thẩm mỹ. Chỉ có một cô bé, khí chất thân hình toát lên vẻ thanh lãnh xuất chúng, động tác thuần thục, không chút gò bó khuôn sáo, nhìn một cái đã thấy khác biệt với người khác.

Thật trùng hợp, lại để anh gặp cô ở đây.

Mãi đến khi ngồi vào xe, nghe tài xế cung kính gọi người đàn ông bên cạnh một tiếng "Tần tiên sinh", Thẩm Nghiên mới nhận ra mình tình cờ gặp phải người nhà họ Tần.

Tần Hạc ra lệnh: "Đến Nhà hát Kinh Nghệ, càng nhanh càng tốt."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc