Cánh cửa phía sau bật sáng trắng xóa, những hạt bụi li ti bay lượn trong không khí, không gian như đặc quánh lại xoay chuyển chậm rãi.
Anh tựa như một vị thần nhàn rỗi, đang thờ ơ ngắm nhìn vở kịch nhỏ nơi trần thế, thậm chí chẳng ai biết anh đến từ lúc nào.
Trịnh Nhất Minh nghe người bên cạnh thì thầm vài câu, lúc này mới nhận được tin rồi lê thân thể đứng dậy chào anh, cũng không quên vẫy tay với người trên sân khấu: "Hôm nay đến đây thôi."
Trịnh Nhất Minh đi từ hàng ghế đầu ra tận hàng sau, ngực phập phồng, giọng cũng hơi gấp gáp nhưng vẫn nở nụ cười tươi hỏi Tần Hạc: "Sao lại có thời gian đến đây?"
Tần Hạc đưa mắt liếc lên sân khấu, người không ít mà bóng hình mảnh mai nhưng đầy đặn kia đang di chuyển trong đó cùng mọi người thu dọn đồ đạc kết thúc buổi tập.
Chẳng có gì khác thường.
Anh thu tầm mắt lại, hơi nhíu mày cười với Trịnh Nhất Minh, giọng điệu nhẹ nhàng: "Học trò cũ của ông cụ trước đây về nước nói mang theo mấy dự án khá hay, hôm nay hẹn ra gặp mặt, tình cờ ở gần đây."
Câu nói này nghe như buột miệng, nhưng rơi vào tai Trịnh Nhất Minh thì lại mang ẩn ý khác.
Vở "Nam Kiều" một đầu dựa vào kịch bản của ông cụ Tần, một đầu dựa vào nguồn lực của gia đình họ Tần. Sau này tuyên truyền phát hành lưu diễn khó tránh khỏi những giao tế tình cảm, còn trông cậy vào Tần Hạc ra mặt gom góp, vậy mà anh đồng thời vẫn đang xem xét những dự án khác.
Thị trường chỉ có lớn vậy, chẳng ai muốn bị các dự án khác chia bánh. Sợi dây trong lòng Trịnh Nhất Minh căng thêm chút, đôi môi dày mập mỉm cười, trong đầu tính toán phương sách đối phó.
Tần Hạc cũng không vòng vo nữa, chậm rãi hỏi: "Vở kịch này diễn tập còn thuận lợi chứ?"
Trịnh Nhất Minh đã phần nào hiểu ra, đón lời dò xét: "Thuận lắm. Chủ yếu vẫn là diễn viên phía trước chọn được người đúng vị, đặc biệt là Thẩm Nghiên, thiên phú cao, lại còn dùng tâm, chịu khó hạ công phu."
Tần Hạc "ừ" một tiếng, rút một điếu thuốc kẹp giữa ngón tay dài, chợt nhớ đang ở trong nhà hát, nên không châm lửa.
Cổ tay anh khẽ động, giọng điệu không nặng không nhẹ, như thể khiêm tốn nói: "Cô bé tuổi còn trẻ, khó tránh có chỗ không hiểu, phải tốn tâm tư uốn nắn."
Trịnh Nhất Minh liên tục nói "đương nhiên rồi", trong bụng thở phào nhẹ nhõm.
Ông tổ này vừa là nhà tài trợ, vừa là mối họa. Bình thường chẳng xuất hiện, đột nhiên đến một chuyến không biết là phúc hay họa.
Hóa ra vẫn là vì Thẩm Nghiên, may là chỉ vì Thẩm Nghiên.
Trịnh Nhất Minh chủ động đứng dậy, mời Tần Hạc ra hậu trường đi dạo một vòng. Tần Hạc không nhúc nhích, khóe môi khẽ nhếch lên như có như không, "Hậu trường đông người, khó tránh có kẻ vô phép, tôi không đi thêm phiền nữa."
Cô bé này có tính cách cái gì cũng giấu trong lòng, độ nhẫn nại cao hơn người thường rất nhiều. Càng như vậy, mới càng có vấn đề.
Anh khó tránh khỏi nhớ lại đêm giao thừa năm ấy, tiếng nức nở bị nén lại của cô trong đêm đông phương Nam. Cũng không biết lần này cô đã gửi tin nhắn với tâm trạng thế nào.
Tần Hạc vội vàng ứng phó xong buổi gặp mặt, lập tức đi thẳng đến Nhà hát Kinh Nghệ. Lúc anh đến, Thẩm Nghiên vừa bước lên sân khấu.
Cảnh diễn tập này có hơn chục diễn viên, động tác của cô là thuần thục nhất. Thậm chí không thể chỉ dùng từ thuần thục để miêu tả, mà là trong xương tủy đã mang sẵn vẻ uyển chuyển duyên dáng.
Nhìn người thì không có gì, nhưng cũng chỉ là nhìn vậy thôi.
Những điều cần nhắc nhở, vẫn phải cho thật đúng mức.
Thái độ vi diệu của Trịnh Nhất Minh khiến lòng anh chùng xuống, bóng tối hiện lên từ đáy mắt.
Trong đoàn kịch có mấy người vốn không ưa Thẩm Nghiên, Trịnh Nhất Minh trong lòng rõ như ban ngày. Nhưng mấy người đó cũng chỉ dám nói xấu sau lưng, lời tuy khó nghe nhưng rốt cuộc chưa thực sự nói thẳng trước mặt Thẩm Nghiên, Trịnh Nhất Minh nhắm mắt làm ngơ coi như không biết.
Tần Hạc nhìn chằm chằm vào vẻ mặt hơi khó coi của ông ấy, bỗng nhiên cười khẽ một tiếng giữa không trung, không nói gì thêm chỉ bước chân đi ra ngoài.
Thấy anh như vậy, Trịnh Nhất Minh vội vã đuổi theo, tiễn người ra ngoài.
Tần Hạc mở cửa xe, trước khi ngồi vào, nhẹ giọng hỏi một câu: "Bác Trịnh, đoàn kịch lớn thế này ắt phải có thời gian mài giũa. Bác kinh nghiệm phong phú, đây chẳng phải chuyện khó nhằn đâu nhỉ?"
Giọng anh ôn hòa, như thể đây chỉ là một câu xã giao vô thưởng vô phạt.
Trịnh Nhất Minh không còn lựa chọn nào khác, chỉ đành mỉm cười gật đầu nói: "Phải phải, đúng vậy."
Chiếc xe rời đi từ cửa sau nhà hát chính, vừa vòng ra cửa trước, trong gương chiếu hậu đã xuất hiện một bóng hình đang cố gắng đuổi theo.
Cô chạy bằng đôi chân dài thon, như một chú nai nhỏ đuổi theo phía sau, mái tóc đen như ngọn cờ bay phấp phới sau gáy.
Tần Hạc bảo tài xế dừng xe, tự mình nghiêng người qua mở cửa cho cô.
Thẩm Nghiên vịn cửa xe đứng vững, nghiêng đầu, đôi mắt long lanh tràn ngập bối rối, "Em..."
Cô mở lời rồi lại không nói tiếp được.
Cánh cửa xe nửa mở nửa đóng, từng làn gió đông nhẹ lột tách hương thơm thoảng nhẹ trên người cô lọt vào trong xe, hầu như đã chẳng còn chút hơi lạnh nào.
Ánh mắt Tần Hạc tan loãng trong chốc lát, bất động thanh sắc nín thở. Anh thở dài, "Lên xe nói đi."
Cô vừa mới chạy vài bước nên khuôn mặt ửng hồng, sống mũi nhỏ nhắn cao thẳng, đôi môi phảng phất sắc hồng nhạt, không quá lộng lẫy nhưng lại bất ngờ trong trẻo quyến rũ.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










