Ba người trong nhóm nhỏ cợt nhả đùa vui, khiến Thẩm Nghiên hiếm hoi nở một nụ cười.
Sau đêm Giao thừa ấy, cô gần như chưa từng cười lại, ngay cả việc nghiên cứu "Nam Kiều", cũng chỉ là cách cô tạm thời trốn tránh hiện thực mà thôi.
Tối hôm đó, Tần Hạc đã dạy cô: "Hãy đặt tâm trí vào bản thân mình."
Đối với câu nói này, cô không thực sự hiểu lắm, may thay anh cũng không giấu giếm gì, hôm sau liền gửi kịch bản đến, ý tứ rõ ràng.
Cô không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể tin anh.
Vì câu nói ấy của anh, Thẩm Nghiên bắt đầu vô cùng muốn diễn thật tốt vai diễn này, mặc dù ban đầu cô thậm chí còn không định tham gia thử vai.
Từ Ngu Thị trở về Yên Thành, ông ngoại bà ngoại nhất quyết cùng tiễn cô đến nhà ga. Ông ngoại kéo vali của cô, bà ngoại tay xách một túi lớn đồ ăn vặt đặc sản, dặn cô lúc tập luyện mệt thì tự thưởng cho mình.
Trước khi vào cửa soát vé, bà ngoại hơi khó nhọc đứng thẳng người vươn tay xoa đầu cô, "Nghiên Nghiên ngoan, nhớ chăm sóc tốt cho bản thân. Chờ tin tốt của cháu nhé."
Thẩm Nghiên ngoan ngoãn gật đầu, để các cụ yên tâm.
Cô mặc sẵn áo phao và đội một chiếc mũ lông thỏ màu xám bạc, đôi mắt long lanh như ngậm hạt sương, trong veo đến nỗi có thể nhìn thấy đáy.
Mấy hôm trước, Thẩm Nghiên nhận được tin nhắn từ đạo diễn Trịnh Nhất Minh nói rằng Kinh Nghệ đang làm thủ tục xin suất tuyển thẳng cho cô, sau này có thể cần cô phối hợp chuẩn bị.
Cô không dám lơ là, cẩn thận chuẩn bị đầy đủ hồ sơ.
Trịnh Nhất Minh nhắn: "À phải rồi, tuần sau phải chính thức vào đoàn làm phim, nhóm lớn chưa lập, tôi tranh thủ báo trước với cô. Nghe nói cô đã xem kịch bản rồi? Cảm thấy thế nào?"
Thẩm Nghiên bị hỏi bất ngờ, trong lòng suy nghĩ một chút rồi lập tức hiểu ra, đương nhiên là ông ấy nghe Tần Hạc nói. Cô hơi bồn chồn cân nhắc một lúc, sợ mình nói nhiều quá sẽ thành múa rìu qua mắt thợ.
Thẩm Nghiên từ từ mở lời: "Tôi chưa dám xem quá sâu, chủ yếu tìm hiểu nhân vật trước. Một số cảm nhận cũng không biết có đúng hướng không, còn phải nhờ đạo diễn Trịnh kiểm tra giúp."
Nói xong, cô gửi qua bài tiểu truyện mình viết. Trịnh Nhất Minh một lúc lâu sau mới hồi âm, không nhận xét nội dung, chỉ vài chữ.
"Tìm cô đến diễn, quả thực là đúng người rồi."
Đó là Chu Thiên Kỳ, bạn học cũ thời cô học ở Ngu Thị.
Thẩm Nghiên chớp mắt nửa cái, thờ ơ đảo mắt đi chỗ khác như thể hoàn toàn không quen biết cậu ta, nét mặt bình thản như mặt hồ phẳng lặng.
Với tình thế bế tắc giữa hai người trước đây, Thẩm Nghiên cảm thấy như vậy cũng là cách giữ thể diện. Nhưng đối phương rõ ràng không có sự ăn ý đó với cô.
Chu Thiên Kỳ cười rất gượng, từ phía sau vươn tay kéo chiếc mũ của cô, "Thẩm Nghiên, mới lên Yên Thành một năm đã không nhận ra tôi rồi à?"
Thẩm Nghiên từ từ hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén một số cảm xúc trong lòng, hiệu quả không lớn lắm. Giọng nói kia hoàn toàn không thay đổi, gần như khiến cô có phản ứng căng thẳng.
Giọng Chu Thiên Kỳ giả vờ thân mật: "Tôi lên tỉnh học lớp luyện thi, trình độ giáo dục ở Ngu Thị bọn mình vẫn không bằng bên ngoài... Cậu về Yên Thành à? Học bạ của cậu đã chuyển đi rồi, chắc không phải cày cuốc như bọn tôi đâu nhỉ."
Thẩm Nghiên không nhúc nhích, quay lưng lại cứng nhắc đáp một tiếng: "Ừ."
Xung quanh như được khoác lên một lớp vỏ bảo vệ, trên đó còn dựng đầy những chiếc gai trông rất khó chịu.
Vẻ ngưỡng mộ của Chu Thiên Kỳ có vẻ không giả: "Tốt thật đấy. Ai ngờ được cậu chuyển trường một cái, lại chuyển thẳng lên Yên Thành? Thành phố lớn cơ hội nhiều – Ơ, cậu đang xem cái gì thế?"
Bìa "Nam Kiều" phô ra lộ liễu trên bàn gập, Thẩm Nghiên vội vàng nhét kịch bản vào cặp, xách lên bước ra ngoài mà không thèm đáp lời. Một số người không đáng để tốn lời nói hết lần này đến lần khác.
May mắn là chuyến tàu này không đông, Thẩm Nghiên tìm đại một chỗ trống, cũng ngồi được suốt nửa ngày. Trước khi xuống tàu, cô gần như quên béng đi chuyện nhỏ nhặt này.
Vừa hay có một cuộc gọi lạ gọi đến, Thẩm Nghiên nghe máy thì hơi bất ngờ khi phát hiện đầu dây bên kia là tài xế của Tần Hạc, "Ngài Tần nói có lẽ cô sẽ về trong mấy ngày này, bảo tôi để ý giờ tàu của cô, đúng lúc thì đến đón."
Trong xe chỉ có cô và tài xế, từ ga Tây đi thẳng đến ký túc xá của Nhà hát Kinh Nghệ.
Trên đường xe cộ đông đúc, Thẩm Nghiên có thời gian ngắm nhìn những cành cây ngô đồng trơ trụi hai bên đường, cùng lớp tuyết trắng xóa chưa tan hết lấp ló giữa các nhánh cây.
Nhìn lâu, cô chợt nhận ra những cành cây ấy không phải tất cả đều trơ trụi, không ít cành đã lấp ló những mầm xanh non, không nổi bật, nhưng lại tồn tại một cách rõ ràng không thể chối cãi.
Thẩm Nghiên bất chợt phá vỡ sự yên lặng trong xe, "Anh Tần... có nhắn gì nhờ anh chuyển cho tôi không?"
Khoảnh khắc câu hỏi được thốt ra, chỉ có ngọn gió đông đang lặng lẽ chuyển hướng ngoài cửa kính mới biết cô đang cất giữ bao nhiêu can đảm.
Im lặng ba năm giây, hay có lẽ lâu hơn.
Tài xế hơi ngạc nhiên nhướng mày: "Sao cô biết? Tôi vốn định nói với cô trước khi cô xuống xe."
"Ngài Tần nói ngồi xe mệt, dặn cô nghỉ ngơi cho tốt."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)