Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xiềng xích lịch thiệp Chương 21: Mẹ Em Đâu?

Cài Đặt

Chương 21: Mẹ Em Đâu?

Thẩm Nghiên mắt hơi mơ màng nhìn quanh một vòng, không hiểu ý đồ câu hỏi của anh, thành thật trả lời: “Ở nhà chứ đâu, trong phòng em.”

Tần Hạc lại hỏi: “Một mình?”

Thẩm Nghiên gật đầu, quên mất anh không nhìn thấy, “Ông bà ngoại ăn cơm tất niên xong là đi ngủ rồi, em tự mình thức đón giao thừa.”

Tần Hạc thở phào nhẹ nhõm, “Ừ.”

Cô bé đầu dây bên kia không chịu buông tha, giọng nói như nước tuyết trên núi xuân trong trẻo mềm mại quấn lấy vành tai anh, rồi róc rách vòng qua cổ anh.

Tối hôm đó, chỉ cần giọng nói này rơi vào tai kẻ bất chính, thì cô cũng chẳng khác nào cừu non vào miệng sói.

Anh bật cười thở dài.

Vì sao ư? Chẳng phải rõ như ban ngày rồi sao.

Tần Hạc khép mắt, thong thả nhả làn khói mỏng manh, “Cô bé nhà ai lại uống rượu.”

Đốm lửa nhỏ giữa ngón tay thon dài lấp lóe, anh hạ thấp giọng một chút rồi trêu chọc trách mắng cô không mấy nghiêm túc: “Để rồi uống hỏng não đi, dễ nửa đêm gọi điện lung tung cho mấy kẻ không đứng đắn rồi nói nhảm.”

Có lẽ vì cô chưa từng xếp Tần Hạc vào phạm trù “người không đứng đắn”, Thẩm Nghiên ngẩn người rất lâu cũng không nghe ra hàm ý trong lời nói của Tần Hạc.

Cô mơ màng hỏi: “Uống rượu sẽ hỏng não á? Đáng sợ vậy sao?”

Tần Hạc thản nhiên khẽ nhếch môi, lười biếng tiếp tục dọa cô: “Ừ. Em không tin?”

Cô rất bất phục tự chứng minh: “Gạt trẻ con đấy à? Tối nay em cũng uống rượu này, não vẫn bình thường mà.”

Tần Hạc cười.

Đúng là gạt trẻ con thật mà.

...

Anh thu lại chút tâm tư trêu đùa, giọng nói nhẹ nhàng trở lại với cô: "Cũng quá giờ rồi. Uống rượu rồi thì đi ngủ sớm đi, không sáng mai dậy lại đau đầu."

Thẩm Nghiên nghe mà lòng mơ màng, lời Tần Hạc nói rõ ràng không có từ ngữ nào quá nặng nề nhưng khi vừa lọt vào tai cô lại nghe như đang ra lệnh.

Tuy chưa đến mức làm cô say mềm cả đầu óc, nhưng nửa bát rượu vàng kia thực sự khiến thân thể cô mềm nhũn ra.

Trong sự mỏi mệt ấy lại thoáng chút ngứa ngáy, như thể vừa được ngâm trong giấm. Đồng thời sự gan dạ lại lớn hơn hẳn, trong lồng ngực dường như có một ngọn lửa nhỏ đang nhảy múa, xúi giục cô làm chuyện quá đà.

Trí tưởng tượng của Thẩm Nghiên có hạn, lúc này điều quá đà nhất cô có thể nghĩ tới, chính là không nghe lời anh. Cô thậm chí còn chống tay ngồi dậy hẳn, hỏi ngược lại anh: "Anh cũng chưa ngủ mà?"

Cô nheo mắt, nở nụ cười tựa hoa đào, giọng mềm mại hỏi: "Ngày đầu năm mới, anh định làm gì thế?"

Trong tiềm thức, cô có chút không muốn nghe thấy một vài đáp án có khả năng xuất hiện, ví như cùng vị Chu tiểu thư kia tay trong tay đi chúc Tết.

Câu trả lời của Tần Hạc khiến cô bất ngờ: "Lát nữa anh phải ra ngoài một chút."

"Lát nữa ư?"

"Ừ." Tần Hạc nâng cổ tay lên, đôi mắt phớt lạnh nhìn đồng hồ, "Khoảng hai tiếng nữa, đi thắp hương."

Nơi hương khói thịnh vượng nhất Yên Thành đã giữ cho anh nén hương đầu năm, chuyện này đã nhờ người sắp xếp từ trước Tết rồi.

Vùng đất này thiện duyên nhiều nên du khách lẫn người địa phương đều thích đến, có người tối hôm trước đã ngồi xếp hàng trước cửa chỉ để mùng một Tết cầu lấy may mắn.

Trước đây Tần Hạc không thích làm mấy chuyện này, năm nay đặc biệt, ông cụ Tần vẫn còn nằm trên giường bệnh viện, nhân sự đã dùng hết, giờ đây chỉ còn biết cầu trời cao mở lượng khoan hồng.

"Đi thắp hương ư?"

Cô mơ hồ lặp lại một lần, đối với cách hành xử của những gia đình hiển hách như vậy không mấy hiểu rõ.

Gia thế như họ, còn có thứ gì phải đến trước thần linh mới cầu xin được chứ.

Cô vô thức thay mình vào đó. Nếu là cô thì cô đại khái chỉ muốn cầu nguyện gia đình bình an khỏe mạnh, ông bà ngoại ăn ít đồ ngọt lại và mẹ có thể hơi mập lên một chút, đừng gầy như vậy nữa —

Cổ họng cô khô khốc, nuốt một ngụm nước bọt, cuối cùng cũng nhớ ra chính sự khiến mình thức khuya đến giờ.

Có lẽ nghe thấy bên này đột nhiên im bặt, Tần Hạc tưởng cô lại buồn ngủ rồi, "Buồn ngủ thì đi ngủ đi."

Bên ngoài phòng ngủ của Thẩm Nghiên có một ban công nhỏ, trồng khá nhiều cây xanh. Hơi men lên mặt, hai gò má cô ửng lên màu hồng tươi, tự cô cũng cảm thấy nóng bừng.

Thẩm Nghiên ôm điện thoại, mở cửa bước ra ngoài hít thở.

Đêm đông phương Nam nhiệt độ tuy không thấp như Yên Thành, nhưng lại có một kiểu lạnh thấu xương khiến người ta rùng mình.

Cô tỉnh táo hơn chút, mạch máu dưới thái dương nhảy giật giật, nghiêm túc nói với Tần Hạc ở đầu dây bên kia: "Em không thể ngủ được, em đang đợi một thứ."

Tần Hạc tùy ý hỏi: "Thứ gì thế?"

Dưới lầu cả đại gia đình ồn ào náo nhiệt, anh lên đây tránh sự ồn ào, chiếc ghế kéo ra ngồi vừa hay ở góc cầu thang, nên liếc nhìn màn hình tivi đang làm nhạc nền dưới lầu.

Anh vô thức cho rằng đó là hình ảnh ca sĩ nào đó mà các cô gái trẻ thích sắp xuất hiện hát.

"...Đợi ảnh trên khoảnh khắc của mẹ em."

Thẩm Nghiên khẽ nói xong, mạch suy nghĩ đứt đoạn loanh quanh cuối cùng cũng nối lại được, hơi thở cô hơi gấp gáp, thăm dò hỏi: "Anh Tần, tối nay anh có gặp mẹ em không?"

Hơi thở của Tần Hạc im bặt không một tiếng động, khóe mắt dài và hẹp của người đàn ông hơi sụp xuống, để cho đầu điếu xì gà đỏ rực từ từ tiến gần ngón tay, sắc mặt lạnh dần từng chút.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc