Tần Hạc xoay người, khéo léo tránh cánh tay của Chu Mẫn Di đang định khoác lấy mình, nhưng cũng không từ chối việc để cô ta sóng vai đi về phía trước.
Anh mở cửa xe giúp cô ta, cô ta cười duyên dáng, nói một tiếng cảm ơn.
Khoảnh khắc ấy, trong lòng Thẩm Nghiên dâng lên một cảm giác chênh vênh đến hoang đường.
Tựa như vừa trải qua một giấc mộng kỳ quái lộng lẫy, rồi bị người ta thô bạo lắc tỉnh.
Trước đây, với Tần Hạc, những gì cô tưởng tượng luôn nhiều hơn những gì cô thực sự hiểu.
Mấy lần anh ra mặt giúp đỡ, nghĩ kỹ lại cũng chỉ là tiện tay làm việc tốt, đổi sang người khác thì có lẽ cũng chẳng khác gì.
Ngẫm cho cùng, phần lớn thời gian đều là cô nói những lời trẻ con, còn Tần Hạc rất hiếm khi nhắc đến chuyện của chính mình.
Điều đó vô tình gieo vào đầu cô một vài nhận thức sai lệch.
Anh làm sao có thể không có bạn nữ bên cạnh.
Xe chạy được một đoạn, Chu Mẫn Di bỗng hỏi:
“Chúng ta đi đâu vậy?”
Cô hỏi tài xế, nhưng tài xế còn chưa kịp lên tiếng, Tần Hạc ngồi ghế phụ đã gọn gàng đáp thay: “Đưa em ấy về trước.”
Chu Mẫn Di xem như là lần thứ hai nhìn kỹ Thẩm Nghiên.
Cô gái nhỏ ngồi ở góc hàng ghế sau, nghiêm túc thắt dây an toàn, hai tay đút trong túi áo, hơi cúi đầu xuống.
Làn da cô rất trắng, gương mặt hầu như không biểu lộ cảm xúc gì, đường nét ngũ quan sạch sẽ đến non nớt nhưng lại hoàn toàn không có sự nôn nóng bồng bột thường thấy ở các cô gái trẻ.
Cô luôn nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vô cớ toát lên cảm giác thanh lãnh như một người đứng ngoài cuộc.
Nghe câu “đưa em ấy về trước” của Tần Hạc, Thẩm Nghiên thu ánh mắt lại, lịch sự nói: “Cảm ơn anh Tần.”
Tựa như thật sự chỉ là đi nhờ xe.
Nhưng Chu Mẫn Di rõ ràng đã nhìn thấy cảnh tượng trên hồ băng khi ấy.
Tần Hạc cầm giúp cô cây kẹo hồ lô mới ăn dở, lúc thân hình cô loạng choạng suýt ngã, anh quen thuộc và thân thiết đưa tay đỡ cô một cái.
Thẩm Nghiên xuống xe rồi mới nhận ra có gì đó không đúng, sững người một lúc.
Tài xế cũng bước xuống, vừa giúp cô lấy hành lý vừa nói: “Ngài Tần nói hành lý của cô nhiều, lại đi một mình, đi tàu hỏa e là không tiện. Ngài ấy đã giúp cô đổi sang vé máy bay rồi.”
Tài xế trực tiếp đưa cô tới cửa nhà ga hàng không: “Chúc cô thượng lộ bình an.”
Sương giá của đêm đông dần dâng lên từ mặt đất, chút ấm áp thư thái của buổi chiều đã tan biến hoàn toàn.
Thẩm Nghiên nhận lấy vali, cảm nhận hơi lạnh như những dây leo quấn chặt quanh cổ chân. Không hiểu vì lý do gì, cô ngoái đầu nhìn lại.
Chiếc xe sedan màu đen kia giống như một chiếc vỏ bọc sang quý, bên ngoài là mùa đông lạnh lẽo khắc nghiệt, còn bên trong vẫn lưu giữ hơi ấm dịu dàng của mùa xuân.
Nhờ phúc của anh, cô đã được sưởi ấm trong đó một lúc.
Nhưng rốt cuộc cô vẫn phải trở về thế giới thực sự thuộc về mình.
--
Chu Mẫn Di ngồi một mình ở hàng ghế sau.
Tần Hạc để mặc cô ta ở phía sau, từ đầu đến cuối không hề chủ động nói lấy một câu.
Sau khi đưa Thẩm Nghiên từ sân bay quay về, xe vừa khéo đụng phải giờ cao điểm buổi tối ở Yến Thành. Đường xá tắc nghẽn, xe cộ nhích từng chút một, tốc độ còn chẳng nhanh bằng đi bộ.
Tình cảnh ấy khiến Chu Mẫn Di bắt đầu sốt ruột.
Một cú phanh gấp làm thân thể cô ta chúi mạnh về phía trước, suýt nữa thì đập vào ghế trước.
Tài xế lịch sự nhắc cô ta thắt dây an toàn.
Chu Mẫn Di gần như lập tức nhớ tới dáng vẻ cô gái nhỏ ban nãy ngồi ngay ngắn bên cạnh.
Cảm xúc của cô ta “bùng” lên trong chớp mắt.
Những năm trước, trong các buổi tụ họp của trưởng bối, cô ta và anh cũng từng chạm mặt. Đến nay đã tới độ tuổi thích hợp, cha mẹ hai bên cũng đã có ý tác hợp từ lâu.
Tần Hạc về Yến Thành đã được một thời gian, nhưng đây mới là lần đầu tiên họ chính thức gặp nhau. Trước đó, cô ta chủ động liên lạc mấy lần, đều bị anh từ chối một cách hời hợt.
Hôm nay anh chịu để cô ta tới tìm, Chu Mẫn Di còn cảm thấy ngoài dự liệu.
Cho dù là Tần phu nhân lên tiếng, với tính cách của anh, cũng đâu dễ dàng thỏa hiệp đến thế.
Đến nơi rồi nhìn qua một cái, cô ta mới hiểu ra nguyên do.
Hóa ra anh đến cả giải thích cũng chẳng buồn tốn lời.
Anh gọi cô ta tới, là để tự mình nhìn thấy.
Đối với cô gái nhỏ ban nãy, Tần Hạc thậm chí còn không chính thức giới thiệu với cô ta, mà Chu Mẫn Di vốn cũng chẳng muốn hỏi nhiều.
Trước đó khi cha mẹ nhà họ Tần giới thiệu con trai, còn thề thốt chắc nịch rằng bao năm qua bên cạnh anh chưa từng có người phụ nữ nào.
Những lời như vậy, Chu Mẫn Di nghe cho có là được.
Dù sao thì đây cũng là mối do trưởng bối hai bên tác hợp. Lần gặp chính thức đầu tiên, anh lại kéo thẳng một “chim hoàng yến” tới cho cô ta xem -- chuyện này khó tránh khỏi quá thiếu tôn trọng.
Cô ta bị để mặc một cách quá triệt để.
Đã muốn hỏi, thì phải chọc thẳng vào chỗ đau nhất.
“Tần Hạc.”
“Cô bé đó… bao nhiêu tuổi rồi?”
...
Chẳng phải là lừa trẻ con hay sao?
Sau khi Thẩm Nghiên xuống xe, trong xe bỗng vắng đi một người. Dù người vắng mặt này vốn yên lặng như cừu non, cũng khiến Tần Hạc cảm thấy thiếu thiếu một cái gì đó, hơi lạnh lẽo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)