Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xiềng xích lịch thiệp Chương 15: Nắm Tay Trên Băng

Cài Đặt

Chương 15: Nắm Tay Trên Băng

Màu nước tương mặn đậm vị bám trên môi răng cô, Tần Hạc nhìn thấy khẽ nheo mắt, những ngón tay thon dài tiếp tục xé bánh giúp cô, "Đừng vội, ăn chậm thôi."

Thẩm Nghiên ăn một cách yên lặng mà nhanh chóng, nhai nhỏ nhẹ văn nhã, rồi lại nuốt xuống thật nhanh. Dù vậy cô vẫn ngồi rất đoan trang, từ cổ đến eo đều thẳng tắp và thon thả như một con thiên nga trắng trên mặt hồ phẳng lặng.

Cô thành thật thú nhận với Tần Hạc: "Em sốt ruột muốn đi trượt băng, sợ không còn thời gian nữa."

Khi họ bước ra khỏi tiệm lẩu hầm, tuyết đã tạnh, phía sau những lớp mây lộ ra vài tia nắng đông mỏng manh, rơi xuống mái tóc mềm mại của Thẩm Nghiên.

Trong mùa đông xám xịt vô hồn của Yên Thành, đây quả là một ngày lạnh nhưng quang đãng hiếm có.

Thẩm Nghiên không nhịn được nở nụ cười tươi rói.

Tần Hạc vốn đi nhanh hơn cô nửa bước, cảm nhận cô chậm lại thì quay đầu tìm, ánh mắt anh không khỏi khựng lại một chút.

Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác len màu xanh lục nhạt, bên trong là áo hoodie lông ngắn màu xám vải lanh kết hợp với quần dài màu trắng ngà. Ánh sáng chiếu lên ngũ quan thanh tú trong trẻo của cô, cả người tràn đầy sức sống như một mầm non.

Tần Hạc cúi đầu ngắm nhìn khuôn mặt cô một lúc. Một lát sau, anh đột nhiên rẽ vào một con hẻm, lúc ra lại đưa cho cô chiếc hộp giấy đang cầm trên tay.

Thẩm Nghiên mở ra xem thì thấy một miếng bánh sữa màu trắng như tuyết, cô dùng thìa nhỏ xúc một miếng nếm thử. Vị ngọt mát mịn màng tan ra trên đầu lưỡi, đôi mắt long lanh như nước sáng bừng lên vẻ ngạc nhiên thích thú.

Cô để lộ một hàm răng trắng như hạt gạo, cười toe toét nói với anh: "Ngon quá."

Vừa rồi nếm thử bao nhiêu thứ, câu 'ngon quá' này là chân thành nhất. Tần Hạc khẽ cong đuôi mắt, bản năng mách bảo anh cô sẽ thích món này.

Tâm tư của cô nhóc không khó đoán.

Sân trượt băng đông người, khu vực xe trượt băng rất nhộn nhịp, nhưng người chơi giày trượt băng thì không có mấy.

Vừa bước vào, họ đã lần lượt bị người ta vây quanh làm quen, "Lần đầu trượt giày trượt à? Cần hướng dẫn không? Tiếp thu nhanh lắm."

Khí thế này khiến Thẩm Nghiên hơi căng thẳng, lúc xỏ giày trượt, Tần Hạc liếc thấy cô buộc đi buộc lại dây giày mấy lần như sợ không đủ chặt. Anh vốn đứng bên cạnh, ánh mắt lặng lẽ dừng lại trên những ngón tay thon trắng của cô, rồi lại nhìn ra mặt hồ.

Thỉnh thoảng lướt qua một hai người chơi nghiệp dư trình độ cao lao vút qua như một cái bóng, nhìn không kịp mà kỹ thuật cao nên gan cũng lớn, lúc rẽ hầu như không giảm tốc. Cũng không ít những 'huấn luyện viên dạo' đang buồn chán, khoanh tay lần lượt dò xét mục tiêu.

Thuê một huấn luyện viên cho cô cũng không phải không được, nhưng trong tầm mắt toàn là đàn ông.

Tần Hạc liếc nhìn chiếc eo mềm mại như cành liễu của cô, dẹp bỏ ý định đó.

Tần Hạc không nói gì, cúi người ngồi xuống, nhấc một đôi giày trượt băng lên và bắt đầu thay.

Thẩm Nghiên ngây người nhìn những ngón tay dài của anh nhẹ nhàng lật mở, xắn ống quần tây lên rồi thuần thục thắt nút, "Anh không phải không chơi sao?"

Tần Hạc cố ý muốn cô thư giãn, dùng giọng điệu nhẹ nhàng trêu chọc: "Sợ lát nữa em rơi xuống lỗ băng, anh còn vớt em lên."

Cô nhóc bị anh hù dọa đến mức hoa mắt, trợn mắt lên, mặt tái mét: "Sẽ rơi xuống á?"

Tần Hạc nhịn cười, giữ vẻ mặt nghiêm túc nói bừa: "Sao lại không? Hồi nhỏ anh còn bị vớt lên mấy lần rồi."

Thẩm Nghiên vịn vào lan can từng chút một lê ra ngoài, loạng choạng đi vài bước rồi đứng chôn chân không nhúc nhích được.

Bên cạnh lúc thì có một tay trượt chuyên nghiệp, vùn vụt lao qua mang theo từng cơn gió. Mấy vị huấn luyện viên không có khách nhanh chóng để ý đến cô, bắt đầu trượt về phía cô.

Cô như cừu non sa vào miệng cọp, ngước mắt nhìn về phía sau như cầu cứu.

Tần Hạc thở dài đứng dậy, đôi chân dài thoải mái bước ra vài bước, theo quán tính đến bên cô rồi dừng lại, giơ nửa cánh tay lên cho cô vịn.

Anh cũng không giục mà điều chỉnh theo nhịp của cô, thong dong làm chỗ dựa cho cô. Cô nhanh hơn một chút thì anh bước dài hơn một chút, cô muốn chậm lại nên tay nắm cẳng tay anh vừa định kéo anh, anh đã dìu cô giảm tốc.

Đột nhiên có người từ phía sau lao thẳng tới, Tần Hạc nhanh tay nhanh mắt ôm cô vào lòng, né một cách ngoạn mục. Đợi người kia trượt đi xa, anh cúi mắt nhìn Thẩm Nghiên trong vòng tay mình, vốn định an ủi vài câu nhưng không ngờ lại đối diện với đôi mắt biếc long lanh đầy hào hứng.

"Thú vị quá!" Cô thở hổn hển đầy sức sống, "Trời ơi, phản ứng của anh nhanh thật!"

Tần Hạc bật cười, đỡ cô đứng thẳng dậy, nhìn gương mặt hồng hào khỏe khoắn của cô, nỗi lo lắng vương vấn suốt nửa ngày giờ mới dịu xuống, đợi cô đứng vững, anh không đưa tay ra nữa.

Thẩm Nghiên thực sự tự mình trượt một vòng quanh sân, đến nửa chừng, cô từ phía bên kia nhìn về phía Tần Hạc.

Người đàn ông đứng tách biệt dựa vào lan can, châm một điếu thuốc, đang phì phèo nhẹ nhàng. Sau lưng anh là một hòn non bộ không cao không thấp, phủ một lớp tuyết mỏng, trên núi thấp thoáng những mái hiên chìa ra, vẻ trang nghiêm vàng son vẫn còn, nhưng lại có chút tiêu điều vì năm tháng đổi thay.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc