Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xiềng xích lịch thiệp Chương 12: Tin Tưởng Không Lý Do

Cài Đặt

Chương 12: Tin Tưởng Không Lý Do

Tần Hạc chống một tay lên khung cửa sổ xe, nghiêng đầu nhìn cô, giọng điệu thản nhiên như gió lướt qua mặt nước: "Nhảy giỏi, còn lý do gì nữa?"

Thẩm Nghiên bướng bỉnh nhìn chằm chằm vào môi anh, mong được nghe một đáp án khác.

Có lẽ cô muốn nghe một đáp án sâu hơn, cũng thật hơn.

Cô không có hậu thuẫn lại không có tài nguyên, dù nhảy tốt hơn người khác thì cái “tốt hơn một chút” đó thật sự có thể thắng nổi bao nhiêu năm giao tình và quan hệ sao?

Tần Hạc thấy bất lực.

Anh không phải không biết mấy năm gần đây trong giới nghệ thuật kinh thành gió thổi thế nào.

Nhưng khi tận mắt nhìn một cô bé đơn thuần, sạch sẽ như vậy không tin vào chính bản thân mình, lại dễ tin vào những thứ linh tinh hỗn tạp kia, trong lòng anh bỗng dâng lên một trận khó chịu bất lực.

Tính cả lần xem băng ghi hình, anh tổng cộng gặp cô ba lần.

Lần thứ nhất hoàn toàn vì cô nhảy thật sự quá tốt, nếu chỉ nói về kỹ thuật, không ít vũ công đã trưởng thành còn chưa chắc mạnh bằng cô.

Lần thứ hai là ở ban công, đôi mắt trong trẻo không chút tạp chất giây trước còn lườm anh đầy khó chịu, giây sau đã áp sát cửa kính nhìn chằm chằm vào bên trong.

Cái thân hình nhỏ nhắn ấy đứng trong gió lạnh suốt một tiếng đồng hồ, dựa vào chút cứng cỏi quật cường, vậy mà chẳng hé một lời than vãn, tính tình bình tĩnh và kiên định.

Lần cuối chính là lúc này.

Cô nghiêng người tới gần, ánh mong chờ le lói trong mắt, làn hương hoa nhài thoang thoảng trên người cô lại lặng lẽ lan tới.

Tần Hạc hơi cúi đầu xuống, đoán ra được vài phần tâm tư trong lòng cô.

Có lẽ cô đang thiếu một điều gì đó, nên mới cố chấp muốn nắm lấy một điều gì đó khác.

Anh trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi bắt đầu giải thích cho cô từ đầu: "Bộ phim này do nhà họ Tần giới thiệu và sắp xếp, nếu nói hoàn toàn không có chút tình cảm hay sắp xếp gì bên trong thì cũng không phải."

"Nhưng vai nữ chính Kiều Uyển Tinh quá quan trọng, dù có lớn mặt mũi đến đâu tôi cũng không bán mặt."

Cuối cùng, anh cho cô một viên thuốc an thần rõ ràng: "Muốn đến thử vai cũng được, cuối cùng chọn ai thì dựa vào năng lực mà nói. Hiểu chưa?"

Thẩm Nghiên gật đầu, cô vô cớ tin tưởng anh, hoàn toàn không có lý do.

Xe chạy đến cổng Trường Nghệ thuật Lãng Thần, Thẩm Nghiên định mở cửa thì bị Tần Hạc nhấn khóa xe ngăn lại, giọng điệu ôn hòa nhắc nhở: "Mặc áo khoác vào đã."

Cô nghe lời kéo khóa áo lông vũ lên, tóc đen mượt chia thành hai bím, mềm mại buông xuống từ sau tai, trải như lụa trước ngực.

Thẩm Nghiên xuống xe, dừng bước một chút rồi lại quay lại, ngón tay trắng mảnh khẽ gõ cửa kính xe. Kính hạ xuống, khuôn mặt tuấn tú thanh tao của người đàn ông lộ ra từng chút một.

Cô cắn nhẹ môi, tựa như đóa hoa run rẩy, dồn hết can đảm từ sự bồng bột trong lòng để nói với anh: "Thưa anh Tần, tối nay cảm ơn anh."

"Em có thể... xin phép thêm anh vào wx được không?"

...

Tần Hạc nhìn theo bóng dáng mảnh mai, đơn bạc khuất dần sau cánh cổng trường học.

Cửa kính xe vẫn chưa được đóng và tài xế cũng ý tứ không động vào, chiếc xe chưa tắt máy đứng yên một hồi lâu trước cổng Trường Nghệ thuật Lãng Thần.

Gió nổi lên từ mặt đất, cuốn theo cành khô trên nền sương vỗ vào cửa xe, tạo ra những tiếng cọt kẹt chói tai.

Tần Hạc lúc này mới bấm nút, ra lệnh cho tài xế: "Đi thôi."

Tài xế không hỏi đi đâu, kể từ khi Tần Hạc trở về Yên Thành, mỗi tối anh chỉ có một điểm đến cố định: Bệnh viện Quân y Trung ương.

Xe lao vút đi, Tần Hạc cúi đầu, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên màn hình để xem khoảnh khắc của Thẩm Nghiên.

Ngoài những bài đăng check-in trong trường, cô chỉ đăng ảnh đúng hai lần, đều là đi ăn với người khác với một bàn đầy thức ăn, ngay cả một bóng người cũng không thấy.

Đất khách quê người, Yên Thành với cô có lẽ quá nhàm chán.

Một cuộc gọi đến, Tần Hạc có vẻ hơi ngạc nhiên nhướng mày lên, rồi nghe máy.

Chẳng mấy chốc, đầu lông mày anh cau lại, mắt khép hờ, như đang đau đầu mà dùng đốt ngón tay day day vào thái dương.

"Lại nghe ai nói nữa đây, bác Trịnh?"

Nghe ra thái độ lơ đãng của anh, giọng bên kia trở nên nghiêm khắc: "Đừng hỏi ai, con ít động tâm tư với người trong giới này lại. Vốn dĩ từ ông cụ trở xuống đã không ai động vào nghề này nữa, con cứ đòi về đây vùng vẫy. Việc giới thiệu dàn xếp vài câu thì thôi, chứ nếu cậy thế mà ve vãn lung tung—"

Tần Hạc kịp thời chặn lời quở trách của ba: "Ba, lời nói phải nghe cho đủ hai chiều, chỉ là một cô bé chưa thành niên, con đi khiêu khích người ta làm gì?"

Vừa nói anh vừa rút một điếu thuốc, châm lửa rồi ngậm trên môi, làn khói xanh lam tỏa ra, khiến giọng nói cũng mang chút phiêu diêu và suy sụp: "Nhìn thấy cô bé có tài, lại đáng thương, chỉ nhắc nhở vài câu thôi."

"Chuyện này cũng đáng để ba gọi điện đến ư? Buồn cười thật."

Ba Tần Hạc im bặt một lúc, có lẽ cũng biết tính anh không phải loại bừa bãi, hồi lâu sau mới lại mở miệng răn dạy: "Ít tạo nghiệp lại."

Rồi thuận miệng nhắc đến chuyện khác: "Mẹ con bảo hỏi con, dạo này có liên lạc với Mẫn Di không?"

Anh lại nhìn về màn hình, cũng chẳng còn hứng thú xem tiếp khoảnh khắc đơn điệu của Thẩm Nghiên, ngón cái lướt nhẹ thoát ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc