Vào ngày mẹ cô kết hôn, Thẩm Nghiên nhận được thông báo thử vai.
Ba mươi ba cô gái trong đoàn nghệ thuật, mỗi người gửi một đoạn video biểu diễn "Phiến Vũ Đan Thanh" từ một tháng trước.
Hôm nay kết quả được công bố và cả đoàn văn nghệ chỉ có mỗi Thẩm Nghiên lọt vào vòng hai.
Cô giáo dẫn đoàn vui mừng khôn xiết: "Trưa nay ăn ít thôi rồi tranh thủ đi kéo giãn cơ mở eo nhé. Mười hai giờ chúng ta bắt taxi đi. Thừa thắng xông lên giành lấy."
Cô gái nhỏ lặng lẽ nghe, hai tay nắm hờ thành quả đấm, ngón cái chầm chậm xoay tròn mà không nói năng gì.
Khi nghe đến khung giờ mười hai giờ, hàng mi mỏng như cánh ve rung nhẹ, trên gương mặt sứ trắng thoáng hiện một chút do dự khó nhận ra.
Cô giáo dẫn đoàn không để ý đến phản ứng của cô, lướt tay trên màn hình: "Đề bài buổi chiều nghe nói là 'Con Đường Tơ Lụa Mưa Hoa'. Em vào phòng tập nhỏ ôn lại cho quen đi. Trưa cô sẽ gọi em. Nè, chìa khóa đây."
Thẩm Nghiên đón lấy, quay người định ra ngoài thì lại bị gọi giật lại: "Cẩn thận đấy nhé, đừng để bị thương."
Cô gật đầu.
Dương Nguyệt hơi lo lắng nhìn theo bóng lưng mảnh mai của cô.
Trong đoàn toàn là những cô gái trẻ, Thẩm Nghiên là người nổi bật nhất.
Cô bé mười bảy tuổi với thân hình mềm mại xinh đẹp, làn da non mịn tưởng như bóp ra nước, đôi mắt lấp lánh toát lên thần thái tựa như chú nai nhỏ trong rừng. Nhưng tính tình lại không giống thiếu nữ, ngoài sự thuần khiết ra còn mang một nét trầm lặng khó tả.
Thẩm Nghiên không thích tụ tập, không thích bộc lộ cảm xúc, khí chất trong veo lạnh lẽo. Như tin vừa rồi chẳng hạn, đổi người khác đã nhảy cẫng lên vì vui sướng rồi, cô thậm chí chẳng nhíu mày, thanh thản tựa như một nàng tiên.
Dương Nguyệt thở dài.
Dù sao thì Thẩm Nghiên cũng có nền tảng vững chắc nhất, việc đoàn có được một mầm non duy nhất như cô vào vòng hai đã là thành công lớn lắm rồi.
Hôm đó, bầu trời xám xịt mù mịt, mây đen dày đặc, âm u như bàn tay thần sắp đổ xuống.
Thẩm Nghiên nhìn ra ngoài qua cửa kính, trong lòng bất giác nghĩ, không biết cô dâu mặc váy cưới trong thời tiết thế này có run lập cập trên sân khấu không.
Nhưng mẹ cô thích làm đẹp.
Vì thích làm đẹp nên cũng chịu lạnh giỏi hơn.
Hồi nhỏ, bà cuốn Thẩm Nghiên kín mít chỉ chừa đôi mắt, còn bản thân thì chỉ mặc mỗi chiếc váy da ngắn, dắt cô đi đến khu vui chơi trẻ em mới được nửa đường lòng bàn tay đã lạnh ngắt.
Lần ấy, mẹ cô lạnh đến nỗi chảy nước mũi, vừa lúng túng lấy khăn giấy mềm cho trẻ trong ba lô nhỏ của cô ra lau vừa cười với cô: "Nghiên Nghiên, chuyện xấu hổ của mẹ không được kể cho ai nghe đâu đấy."
Thẩm Nghiên đứng sững trước cửa phòng tập, lòng bàn tay nắm chặt chìa khóa bị hằn đau.
Cô lại một lần nữa ngoảnh đầu nhìn ra hàng cây nhỏ ngoài kia đang bị gió thổi oằn xuống.
Vài giây sau, cô nhanh chóng bước thẳng đến cổng trường, vẫy một chiếc taxi và báo địa chỉ: "Đến khách sạn Minh Hoa ở khu Đông Thành."
Thẩm Nghiên hỏi thăm suốt đường, mò mẫm đến cửa phòng nghỉ của cô dâu.
Cửa hé mở, cô vừa đến gần đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả vui vẻ bên trong.
"Mặc bộ váy cưới này vào, Y Man trẻ hẳn ra như mười tám tuổi ấy! Chà chà, nói xem, mặt cậu là mặt gì thế, sắp bốn mươi rồi mà chẳng có lấy một nếp nhăn, đúng là ghen tị chết đi được."
Người phụ nữ được khen lập tức phì phì, bác bỏ: "Gì mà bốn mươi! Bà đây năm nay ba mươi tám, cậu khai thêm một số tôi cũng phản đối đấy. À, lát nữa đừng có lỡ lời nhé, tôi toàn nói với lão Tần là mình mới hơn ba mươi thôi."
Người phụ nữ lúc nãy cười ngả nghiêng: "Thẩm Y Man, cậu cũng chẳng đoán xem chồng cậu xuất thân thế nào, nhà họ Tần đứa nào chẳng tinh ranh, chưa moi ra tận đáy lai lịch của cậu thì làm sao cho cậu bước vào cửa? Lão Tần nhà cậu cũng chỉ chiều theo cái sự nói bậy của cậu, nghe cho vui thôi, trong lòng người ta chẳng biết rõ về cậu à?"
Thẩm Y Man hít một hơi lạnh, trong mắt thoáng chút hoang mang, tay ôm lấy ngực: "Vậy chuyện của Nghiên Nghiên--"
La Oánh chỉ vào trán cô bạn thân của mình: "Chắc chắn biết từ lâu rồi. Ước chừng thấy cậu không mang theo bên người, cũng chưa ra quấy rầy bao giờ, với lại lại là một đứa con gái ngoan ngoãn biết điều -- tương lai chẳng tranh giành tài sản nên họ cũng nhắm mắt làm ngơ thôi. Tất nhiên rồi, lão Tần nhà cậu chắc cũng nói hộ cậu không ít lời hay."
Thẩm Nghiên ngoan ngoãn biết điều đứng ngoài cửa, ngón tay thon trắng đặt trên tay nắm cửa như bị bỏng giật phắt lại.
Nghe vậy, Thẩm Y Man cười ngượng nghịu một tiếng, dường như hơi ngại ngùng, cân nhắc từ ngữ rồi mở lời: "A Oánh, vẫn là nhờ cậu giới thiệu dắt mối, không thì tôi và lão Tần cũng chẳng quen biết. Chuyện này nói ra tôi cũng thấy ngại, dù gì năm đó cũng là hai người các cậu quen nhau trước."
Nụ cười của La Oánh khựng lại, khi mở miệng lần nữa giọng nói rõ ràng có ý cố tỏ ra thoải mái: "Chúng mình chị em bao nhiêu năm rồi, đừng nhắc chuyện đó. Phải nói vẫn là số cậu tốt. Lão Tần với cậu chết sống chết chết, nhà họ Tần cũng chẳng làm khó cậu mấy, hôm nay thuận buồm xuôi gió hoàn thành việc lớn, sau này chỉ việc hưởng phúc…"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







