Lời này của mẹ Lý không khác gì tiếng sét đánh ngang trời.
Lý tiên sinh chấn động toàn thân, theo bản năng thốt lên: "Mẹ, mẹ nói bậy bạ gì vậy? Con sao có thể không phải là con trai mẹ chứ?"
"... Tôi cũng muốn biết, tại sao anh lại không phải là con trai tôi?" Mẹ Lý vừa khóc vừa cười, nước mắt lăn dài trên má, bà lẩm bẩm: "Tôi tận mắt nhìn thấy anh từ lúc đỏ hỏn bé xíu lớn lên ngần này, nhìn anh đi học, nhìn anh cưới vợ!
"Ngày nhỏ anh sinh bệnh, trong nhà không có tiền, là tôi ôm anh quỳ xuống cầu xin từng nhà để vay tiền chữa bệnh cho anh..."
Mẹ Lý nở nụ cười sầu thảm: "Vậy thì, làm sao anh có thể không phải là con trai tôi được chứ?"
"Chuyện này... trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm!" Lý tiên sinh tâm thần hoảng loạn, "Chính mẹ cũng nói là mẹ nuôi con khôn lớn, sao con lại không phải là con mẹ? Chắc chắn có hiểu lầm gì đó... Xét nghiệm ADN! Đúng rồi, chúng ta đi làm xét nghiệm ADN, con chắc chắn là con của mẹ!"
Mẹ Lý lộ ra biểu cảm cổ quái: "Anh nghĩ tôi chưa từng đi làm sao?"
Nhìn biểu cảm của bà, Lý tiên sinh lập tức hiểu ra, run rẩy không thốt nên lời.
"Sao có thể chứ?" Lý tiên sinh không thể chấp nhận được sự thật, "Sao con lại không phải là con mẹ?"
Mẹ Lý cười thê lương: "... Chuyện này, phải hỏi ba anh."
Bà nhìn về phía ba Lý đang đứng ngây ra đó, im lặng từ lúc nào không hay, gằn giọng từng chữ: "Anh hãy hỏi ông ấy, rốt cuộc ông ấy đã làm gì để con của người khác biến thành con của tôi..."
Lý tiên sinh nhìn sang ba mình, gọi nhỏ: "Ba."
Đến nước này, đây đã là chuyện riêng tư gia đình, Hứa Quy và anh quay phim là người ngoài không tiện xen vào. Hứa Quy im lặng, lẳng lặng đứng một bên quan sát sự việc.
"Lý Đông Thụ, sao ông không nói gì..." Mẹ Lý gắt gao nhìn chằm chằm ba Lý, chất vấn: "Hả? Sao ông không nói gì!" Giọng bà đột ngột lên cao, biểu cảm trở nên vô cùng dữ tợn, phá tan vẻ bình thản, nhu hòa thường ngày.
Đối mặt với sự chất vấn của bà, ba Lý bất lực nhắm mắt, thở dài một tiếng thật dài.
"Bà biết chuyện này từ khi nào?" Ông hỏi, giọng khàn đặc.
Nghe ba không phủ nhận, trái tim treo lơ lửng của Lý tiên sinh cuối cùng cũng rơi xuống đáy vực, hoàn toàn tuyệt vọng.
Gương mặt anh méo mó, khóc không ra tiếng.
"... Ba, rốt cuộc chuyện này là thế nào?" Anh nhìn ba mình, hỏi: "Nếu con không phải con của ba và mẹ, vậy con là con ai? Ba mẹ ruột của con là ai?"
"Ba mẹ ruột?" Mẹ Lý cười quái dị, "Ba anh chẳng phải đang đứng ngay trước mắt đó sao? Mẹ là giả, nhưng ba là thật đấy. Ông ấy đúng là người ba tốt, toàn tâm toàn ý lo nghĩ cho anh!"
Cả ba Lý và Lý tiên sinh nghe vậy đều ngẩn người.
"... Bà nói năng vớ vẩn gì vậy?" Ba Lý nhíu mày, biểu cảm ngơ ngác, mắng bà: "Nói chuyện âm dương quái khí."
"Ha, tôi âm dương quái khí?" Mẹ Lý giận quá hóa cười, "Tôi âm dương quái khí vẫn còn tốt hơn những chuyện ghê tởm của ông và Tôn Lan Nhi! Ông nghĩ tôi không biết sao?"
Bà chỉ vào Lý tiên sinh nói: "Nó, Lý An, chính là con trai của anh và con tiện nhân Tôn Lan Nhi đó!"
"Tội nghiệp tôi bao năm qua bị ông lừa dối, ông và Tôn Lan Nhi trơ mắt nhìn tôi tận tâm tận lực nuôi dưỡng con của các người, nhìn tôi xót nó, giận nó, các người có phải thấy buồn cười lắm không?" Mẹ Lý chất vấn.
Bà hiển nhiên là giận đến cực điểm, nhưng thay vì tức giận, dường như nhiều hơn là nỗi bi ai. Bi ai cho cuộc hôn nhân của mình, bi ai vì đứa trẻ mình nuôi nấng bấy lâu không phải con mình, mà lại là đứa con hoang của chồng và tiểu tam.
Bà oán hận nhìn ba Lý và Lý tiên sinh, nghiến răng: "Tôi thật sự hận không thể độc chết tất cả các người cho rảnh nợ!"
Ba Lý cuống lên, nói: "Ai nói với bà tôi và Tôn Lan Nhi có quan hệ? Tôi và cô ấy căn bản không có gì, được chưa!"
Mẹ Lý trừng mắt nhìn ông: "Ông còn muốn lừa tôi? Chính mắt tôi nhìn thấy hai người ôm nhau... Chuyện Lý An không phải con tôi, cũng là chính tai tôi nghe từ miệng hai người nói ra!"
Tôn Lan Nhi là ai? Là cô hàng xóm sát vách ở quê cũ của ba Lý, mẹ Lý chỉ gặp cô ta vài lần thời trẻ, sau này không gặp lại nữa.
Nhưng trong khoảng thời gian gần đây, bà lại nhìn thấy cô ta.
Cố nhân gặp lại, mẹ Lý thực ra còn khá vui vẻ, sau đó cũng thường xuyên qua lại với Tôn Lan Nhi. Cho dù thái độ của Tôn Lan Nhi đối với Lý An tốt một cách vi diệu, bà cũng không nghĩ nhiều.
Cho đến khi bà nhìn thấy Tôn Lan Nhi và chồng mình ôm nhau dưới lầu nhà mình.
Mẹ Lý không nhớ nổi cảm giác của mình lúc nhìn thấy cảnh tượng đó là như thế nào, chỉ là bà không bao giờ ngờ được người đàn ông của mình và Tôn Lan Nhi lại có mối quan hệ khác... Thế nhưng điều khiến bà không ngờ hơn cả là những lời bà nghe được sau đó, chúng gần như đã đánh sập bà hoàn toàn.
"Tôi vốn dĩ chỉ muốn xác định xem rốt cuộc hai người có mối quan hệ gì, nhưng lại nghe được hai người nói... nói Lý An không phải con của tôi..." Mẹ Lý lẩm bẩm.
Ba Lý dứt khoát từ chối: "Không được, chị Ái Quyên của cô luôn coi Lý An như con đẻ, bà ấy hoàn toàn không biết Lý An không phải con mình. Bây giờ cô chạy đến nhận con, chị cô sẽ suy sụp mất!"
Tôn Lan Nhi: "... Nhưng em mới là mẹ ruột đứa bé. Lúc trước anh ôm con đi, nói sẽ nuôi nấng nó thật tốt, nhưng anh đâu có nói là không cho em nhận con?"
Ba Lý thở dài, tận tình khuyên bảo: "Lan Nhi, hiện tại Lý An đang sống rất tốt, cũng đã kết hôn rồi. Dù là vì tốt cho nó, cô cũng không nên đến quấy rầy nữa! Cô muốn nó đi theo cô, mang theo cái danh con hoang sao?"
"Nhưng... nó là con em mà..." Tôn Lan Nhi khóc không thành tiếng, "Bao năm qua, em luôn rất nhớ nó."
Cô ta lao vào lòng ba Lý khóc lóc, mẹ Lý nhìn thấy ba Lý động tác nhẹ nhàng vỗ lưng cô ta, an ủi: "Anh biết, nhưng bây giờ con đã lớn ngần này rồi, cô hà cớ gì phải quấy rầy nó lần nữa?"
Hai người nói chuyện vài câu, Tôn Lan Nhi đột nhiên hỏi: "... Anh, chị Ái Quyên vẫn chưa biết chuyện đứa con ruột của chị ấy đã chết sao?"
Ba Lý trả lời: "Tôi không nói cho bà ấy..."
Mẹ Lý lúc đó nghe đến đây, đầu óc đã trống rỗng, không thể suy nghĩ hay nghe thêm bất cứ điều gì họ nói sau đó nữa.
Bà mất một thời gian dài mới khó khăn tiêu hóa được những thông tin này. Sau đó, để xác định, bà lấy tóc của Lý An đi làm xét nghiệm ADN. Kết quả giám định... Lý An thực sự không phải con ruột của bà.
Khoảnh khắc cầm trên tay bản xét nghiệm ADN, đối với mẹ Lý mà nói, thế giới quan hoàn toàn sụp đổ.
Bà oán hận chồng, oán hận Lý An, thậm chí oán hận chính mình. Cho nên, khi nhìn thấy chai thuốc trừ sâu đổ trong lu gạo, một tia ác niệm đã nảy ra trong lòng.
Việc thuốc trừ sâu rơi vào lu gạo đúng là ngoài ý muốn, nhưng những chuyện sau đó thì không.
"Tôi chỉ hận mình không đủ nhẫn tâm..." Mẹ Lý lẩm bẩm, ánh mắt nhìn ba Lý và Lý An cực kỳ oán độc, "Tôi nên nhẫn tâm giết chết tất cả các người!"
Nói xong, mẹ Lý không thể kìm nén được nỗi đau khổ trong lòng, ôm mặt khóc nức nở. Tiếng khóc nghe đau đớn và bi ai vô cùng, khiến người nghe không khỏi xót xa.
"Mẹ..." Hà Vận bước lên phía trước, gọi nhỏ một tiếng, nhịn không được ôm lấy bà, lẳng lặng an ủi.
"... Nhưng vốn dĩ bà cũng không muốn giết người mà," Hứa Quy đột nhiên lên tiếng. Cô nhìn mẹ Lý, cảm thấy mình cần phải giải thích giúp bà một chút, bèn nói: "Bà chỉ là quá giận dữ, muốn cho họ chịu chút khổ sở mà thôi. Cho nên khi vo gạo, bà đã vo rất nhiều lần, giảm độc tính của thuốc xuống mức thấp nhất."
Chỉ là cảm xúc con người, nếu không được giải tỏa, sẽ chỉ càng ngày càng sâu sắc, càng ngày càng đậm đặc, cho đến khi bị chính cảm xúc đó hủy diệt.
Hứa Quy nhìn lướt qua tia máu trong mắt đối phương, thuận miệng thở dài: "Bà vẫn còn quá thiện lương. Nếu là tôi, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua như vậy."
Anh quay phim nhanh mồm nhanh miệng, tò mò hỏi một câu: "Vậy nếu là cô Hứa gặp phải chuyện như vậy, cô sẽ làm thế nào?"
Hứa Quy giơ tay băm mạnh một cái, nói: "Thì đương nhiên là giết cả tra nam lẫn tiện nhân, làm người thì nên đối xử bình đẳng!" Nghe giọng điệu lạnh lùng đó, dường như mang theo sát ý nồng đậm.
Lần này, mấy người đàn ông có mặt ở đó đều không khỏi cảm thấy rùng mình.
Ba Lý nhìn mẹ Lý, đột nhiên nói: "Kìa, bà biết những chuyện này sao không nói với tôi? Sao lại nghẹn nén trong lòng, chịu đựng một mình... Hơn nữa, tôi và Tôn Lan Nhi không có quan hệ gì khác, và Lý An cũng không phải con tôi!"
Lý An đột ngột quay đầu nhìn ba, biểu cảm bàng hoàng.
Phòng livestream: 【 Hoắc, chuyện này chẳng lẽ còn có nội tình sao? 】
"... Ông lừa người! Chính mắt tôi nhìn thấy hai người ôm nhau!" Mẹ Lý phản ứng rất gay gắt.
Ba Lý thở dài, nói: "Đó là Tôn Lan Nhi nói cô ấy nhớ con, muốn nhận lại Lý An. Tôi thấy cô ấy khóc lóc thảm thiết, sao có thể không an ủi vài câu chứ?"
Mẹ Lý cười lạnh, mỉa mai: "An ủi người ta mà cần phải ôm vào lòng sao? Ông lừa quỷ à!"
Hứa Quy gật đầu lia lịa: "Ừ ừ, đúng thế đúng thế, ông muốn lừa 'Rùa' à!"
Bất quá gật đầu được một nửa, cô đột ngột nhận ra: Khoan đã, hai người này dường như thực sự không có mối quan hệ mờ ám nào? Cũng không thể coi là đang lừa mình.
"Tôi thực sự không lừa bà!" Ba Lý thở dài, "Tôi và cô ấy thực sự không có gì. Nếu không phải lần này cô ấy vì Lý An mà tìm đến, tôi và cô ấy căn bản không có liên hệ gì."
Mẹ Lý không tin, lại hỏi: "Nếu các người không quan hệ, vậy con của tôi đâu? Con tôi đi đâu rồi?"
Nhắc đến con ruột của mình, nước mắt bà lã chã rơi, chất vấn: "Ông đã mang con tôi đi đâu?"
Ba Lý nhìn vợ, ánh mắt đau đớn.
"Thằng bé mất rồi..."
"Nó vừa sinh ra đã mất rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)