"Khụ, cô em à, cô có tay nghề tốt, cô cứ cầm hai con không ngư này về mà từ từ thưởng thức, còn một con trong đó cô xử lý giúp chúng tôi có được hay không, không ngư coi như là phí ra tay." Dương Địa Hải cười tủm tỉm xoa xoa tay nói, đây là điều mà mọi người đã đồng lòng quyết định.
“Ngay cả tinh hạch trong này cũng chưa moi ra, anh Dương à, anh cứ lấy tinh hạch ra sau đó bọc lại cho tôi là được rồi.” Biên Duyên ngồi xổm xuống, cầm con không ngư lên nhìn thoáng qua, trên người nó không có vết thương, vậy nên cô xác định họ vẫn chưa moi tinh hạch ra. Mà giá của không ngư cấp hai này cũng không thấp, vì vậy cô mới bảo Dương Địa Hải lấy tinh hạch mang về, còn đề nghị của anh Dương thì cô cũng đồng ý.
"Khả năng không ngư cấp hai có thể sinh ra tinh hạch là rất ít, cho nên cô em cứ mang thẳng về đi, nếu quay về mà phát hiện bên trong có tinh hạch thì đó cũng là phần thưởng ông trời ban cho cô." Dương Địa Hải nghe vậy thì đã bọc lại giúp cho Biên Duyên rồi. Hôm qua, bọn Kế Huy moi gần hai mươi con không ngư cũng không thấy một viên tinh hạch nào, cho nên bọn họ mới không động vào ba con cá này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

