Vừa bắt máy, giọng nói dịu dàng của Vân Tố đã từ trong ống nghe truyền ra, chỉ một câu như vậy, khuôn mặt như ngọc của Vân Tô cùng với nụ cười nhàn nhạt mang theo sự dịu dàng tà mị lập tức hiện lên trong đầu Biên Duyên.
“Ừm, anh ta nói anh có chuyện muốn nói với tôi?" Biên Duyên ngồi trên sô pha, một tay cầm điện thoại, tay kia nhàm chán vuốt cái gối, đã lâu không gọi điện thoại cho ai, có hơi không quen.
“Cô đã nghe tin tức đào hầm trú ẩn ngoài thành chưa?” Vân Tô nói chuyện với cô rất tự nhiên, như thể hai người là bạn cũ đã quen biết từ lâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)