“Mẹ…” Có lẽ là do tối qua đi ngủ quá sớm, An An dụi mắt đi tới cửa phòng tắm, mái tóc rối bù cùng đôi mắt ngái ngủ trông rất đáng yêu.
“Bảo bối tỉnh rồi à, đi toilet xong muốn ngủ tiếp không nào?” Biên Duyên lau đi vết nước trên mặt cậu bé, cúi người bế cậu bé lên.
“Không ngủ nữa, con ra phòng khách chơi đồ chơi.” An An rất ngoan, cậu bé dụi dụi mắt, hai tay vòng qua cổ cô nói nhỏ, bởi vì An An biết một chút nữa mẹ sẽ rất bận rộn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)