Ngày hôm sau, khi ánh nắng ban mai len lỏi qua rèm cửa, Lăng Nguyệt tỉnh dậy với cảm giác lo lắng và căng thẳng. Cô biết rằng mình cần phải hành động, nhưng cô không biết bắt đầu từ đâu. Mọi thứ dường như quá phức tạp và nguy hiểm.
Trong khi đang suy nghĩ, cánh cửa phòng đột ngột mở ra. Một người phụ nữ trẻ, với dáng người nhỏ nhắn và gương mặt thanh tú bước vào. Cô gái này mặc trang phục của người hầu, nhưng đôi mắt cô ấy sáng ngời và đầy vẻ thông minh.
"Tiểu thư, xin thứ lỗi vì đường đột, nhưng tôi được lệnh của đại thiếu gia mang đến cho cô một món đồ," cô gái nói, tay cầm một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ. Lăng Nguyệt nhìn cô gái một cách thăm dò. Cô ấy có vẻ thân thiện, nhưng trong tình cảnh hiện tại, cô không thể tin tưởng bất kỳ ai.
"Ai là người đã ra lệnh cho cô?" - Lăng Nguyệt hỏi, giọng nghiêm túc. "Là Tần Dương, đại thiếu gia của phủ," cô gái trả lời, nhẹ nhàng cúi đầu. Tần Dương? Cái tên này khiến Lăng Nguyệt ngạc nhiên. Cô chưa từng nghe nói về người này. Tuy nhiên, nếu anh ta là đại thiếu gia của phủ, thì có lẽ anh ta cũng biết về những bí mật đen tối của nơi này.
"Tôi có thể gặp anh ta không?" - Lăng Nguyệt hỏi, quyết định rằng mình phải tìm hiểu thêm về người này. Cô gái hầu gật đầu và mỉm cười, vẻ mặt vui tươi.
"Chào cô, ta là Tần Dương," anh nói, giọng nói ấm áp và lịch sự. "Ta đã nghe nhiều về cô." Lăng Nguyệt cảm thấy hơi bất ngờ trước thái độ hòa nhã của Tần Dương. Anh ta hoàn toàn khác với những gì cô tưởng tượng về một người thuộc phủ Tần. Có vẻ như anh không hề mang vẻ u tối và đáng sợ như Tần Vũ.
"Cảm ơn vì đã mời tôi tới đây," Lăng Nguyệt nói, cố gắng giữ bình tĩnh. "Nhưng tôi phải thú thật rằng tôi không biết lý do tại sao anh muốn gặp tôi." Tần Dương khẽ cười, rồi mời cô ngồi xuống.
"Ta nghĩ cô đã nghe một phần câu chuyện từ Tần Vũ," anh nói, giọng điệu vẫn giữ vẻ bình thản. "Nhưng có những điều mà có lẽ Tần Vũ chưa nói với cô. Về Diệp Tinh, về cái chết của Lạc Yên... và về những âm mưu đằng sau đó." Lăng Nguyệt cảm thấy tim mình đập mạnh. Cô biết rằng Tần Dương đang đề cập đến những bí mật mà cô luôn tìm cách khám phá.
"Hãy nói cho tôi biết tất cả những gì anh biết," cô nói, ánh mắt đầy quyết tâm. Tần Dương khẽ thở dài, đôi mắt anh ta ánh lên vẻ suy tư.
"Câu chuyện này bắt đầu từ rất lâu rồi, từ trước khi cô xuất hiện," anh bắt đầu. "Phủ Tần không chỉ là một gia đình quyền thế. Nó còn liên quan đến nhiều bí mật chính trị và âm mưu. Diệp Tinh không chỉ là người hầu trung thành của phủ, cô ta còn là một gián điệp của hoàng tộc, được cài vào để giám sát và kiểm soát mọi hoạt động ở đây." Lăng Nguyệt nghe những lời của Tần Dương, trong lòng cô bắt đầu cảm thấy một sự sợ hãi dâng lên. Những gì anh ta nói hoàn toàn phù hợp với những gì cô đã nghi ngờ. Diệp Tinh thực sự là một mối đe dọa, không chỉ với cô mà còn với toàn bộ phủ Tần.
"Diệp Tinh đã giết Lạc Yên vì cô ấy biết quá nhiều," Tần Dương tiếp tục. "Cô ấy phát hiện ra một bí mật lớn, một âm mưu lật đổ hoàng tộc, và Diệp Tinh không thể để cô ấy sống sót." Lăng Nguyệt cảm thấy hơi thở mình như bị nghẹn lại. Bí mật mà Lạc Yên phát hiện ra là gì? Và liệu nó có liên quan đến việc cô bị xuyên không đến đây?
"Tôi... không hiểu tại sao Diệp Tinh lại làm vậy. Chẳng lẽ cô ấy không trung thành với phủ Tần sao?" - Lăng Nguyệt hỏi, cảm giác bối rối và hoang mang. Tần Dương nhìn cô một lúc, rồi khẽ cười.
"Diệp Tinh trung thành, nhưng không phải với phủ Tần. Cô ta chỉ trung thành với hoàng tộc và những kẻ đứng sau bức màn quyền lực. Và cô ta sẽ làm bất cứ điều gì để bảo vệ những bí mật đó, kể cả giết người." Lăng Nguyệt lắng nghe câu chuyện của Tần Dương, lòng cô dâng lên nỗi sợ hãi và lo lắng. Cô đã hiểu rằng mình đang đứng giữa cuộc chiến giữa hai thế lực lớn: phủ Tần và hoàng tộc. Và trong cuộc chiến này, không ai có thể tin tưởng được hoàn toàn.
"Vậy... tôi phải làm gì bây giờ?" Lăng Nguyệt hỏi, giọng nói khẽ run rẩy. "Làm sao tôi có thể sống sót trong hoàn cảnh này?" Tần Dương nhìn cô với ánh mắt thông cảm, nhưng cũng có vẻ cảnh báo.
"Cô không thể chỉ ngồi yên và chờ đợi. Nếu muốn sống sót, cô phải tự bảo vệ mình. Hãy tìm cách để trở thành một phần của cuộc chiến này, nhưng đừng để mình bị cuốn vào mà không biết mình đang làm gì." Lời khuyên của Tần Dương khiến Lăng Nguyệt cảm thấy áp lực hơn bao giờ hết. Cô không muốn trở thành con tốt trong một trò chơi quyền lực, nhưng cô cũng không thể đứng ngoài khi mọi thứ đã quá nguy hiểm. Cô biết rằng từ giây phút này, mọi hành động của cô sẽ quyết định đến sự sống còn của bản thân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

