Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vương phi giả: Ghi chép báo thù Chương 28:

Cài Đặt

Chương 28:

Chúc Ngọc Triều cười như không cười nhìn Vân Quỳnh, người sau giật mình thon thót, vội vàng cúi đầu nhận tội: “Vương gia hy vọng ngài trong những ngày tới sẽ chỉnh hợp lại những số liệu lộn xộn này, làm thành một cuốn sổ sách hoàn chỉnh không có sơ hở.”

“Vương gia coi trọng ta như thế, ta tự nhiên sẽ không phụ sự kỳ vọng đó, có điều…” Trên mặt Chúc Ngọc Triều hiện lên vẻ lạnh lùng: “Việc ra oai phủ đầu trước mặt ta, cũng là do Vương gia bảo ngươi làm sao?”

Vân Quỳnh quỳ một chân xuống đất: “Vương phi thứ tội! Tiểu nhân tuyệt đối không có ý đó!”

“Xem ra, sự trầm mặc cẩn trọng của Vân Nghê lại là chuyện tốt,” Chúc Ngọc Triều chống cằm mở sổ sách ra: “Vân Quỳnh, dù ngươi muốn thử xem ta tài cán đến đâu, cũng không nên làm lộ liễu như thế, khiến ta phải nghi ngờ ý đồ và lòng trung thành của ngươi.”

Vân Quỳnh im lặng. Ánh nến trong phòng chiếu lên làn da non mịn của hắn, trông vô cùng nhợt nhạt.

Chúc Ngọc Triều nhìn xuống Vân Quỳnh: “Ngươi tuổi còn trẻ mà quản lý mọi người trong vương phủ đâu ra đấy, tuyệt đối không phải kẻ tầm thường. Việc này, ta còn phải học hỏi ngươi.”

Vân Quỳnh hơi kinh ngạc, đôi mắt đang nheo lại bỗng mở to, ngước lên nhìn Chúc Ngọc Triều với vẻ không thể tin nổi: “Vương phi…”

Hiện giờ tứ cố vô thân, Chúc Ngọc Triều không cần thiết phải gây thù chuốc oán.

Vẻ dịu dàng giả tạo của Lâu Phù Thanh khiến Chúc Ngọc Triều mấy lần ngửi thấy mùi nguy hiểm, nàng cũng nên làm chút gì đó cho bản thân.

Ví dụ như, mua chuộc lòng người.

Khóe miệng Chúc Ngọc Triều lại nở nụ cười như có như không: “Đứng lên đi, quỳ không đau đầu gối sao?”

Cửa sổ chưa đóng, hơi lạnh lùa vào phòng. Ánh lửa chập chờn, đáy mắt Vân Quỳnh lóe lên tia cảm xúc khó tả, hắn chậm rãi đứng dậy, giọng điệu rõ ràng kính cẩn hơn nhiều: “Vân Quỳnh lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử, thật là hành vi đê tiện, xin Vương phi trách phạt!”

“Trách phạt? Ta đã nói rồi, phải học hỏi ngươi,” Chúc Ngọc Triều lắc đầu: “Việc ở thành Ngọc Hành rất nhiều, Vương gia khó mà phân thân được. Sau này việc trong phủ sẽ do ta và ngươi cùng xử lý.”

Vân Quỳnh tự nhiên nhận lời.

Việc Vân Quỳnh lấy sổ sách ra thử Chúc Ngọc Triều, hơn nửa là do Lâu Phù Thanh sai bảo. Mà Lâu Phù Thanh mạo hiểm giao quyền vào lúc này, không phải vì tin tưởng Chúc Ngọc Triều, mà là vì hắn thiếu người làm.

Chúc Ngọc Triều sẵn lòng giúp hắn.

Giúp Lâu Phù Thanh cũng chính là giúp mình, không phải sao?

Đồng thời, Lâu Phù Thanh cũng nhắc nhở Chúc Ngọc Triều một chuyện: Với thân phận Vương phi Gia vương hiện tại, nàng có tư cách nắm quyền.

Nhưng Chúc Ngọc Triều không vội.

Nàng đẩy đĩa bánh hình vòng tròn sang cho Vân Quỳnh: “Ăn chút đi, hôm nay mọi người trong phủ đều mệt lả rồi, ngươi là quản gia vương phủ, phải giữ gìn sức khỏe.”

Vân Quỳnh nghe vậy có chút thụ sủng nhược kinh, hắn hít một hơi, nhìn đĩa Ngọc Lộ Đoàn vàng ươm do dự hồi lâu, cuối cùng vươn tay, đem bánh nuốt xuống bụng.

Chúc Ngọc Triều cẩn thận quan sát vẻ mặt Vân Quỳnh, thấy yết hầu hắn chuyển động, khóe miệng Chúc Ngọc Triều không kìm được cong lên.

Chiêu mượn hoa dâng Phật này, nàng đã học được rồi.

Sau khi Vân Quỳnh rời đi, Chúc Ngọc Triều rất nhanh trở về phòng mình.

Nàng ngồi bên cửa sổ, chống cằm ngáp một cái.

Hôm nay quả thật quá mệt mỏi.

Nhưng nàng chẳng muốn ngủ chút nào. Mới đến thành Ngọc Hành mà đã có kẻ dám ngang nhiên ra tay với Ngụy Trường Nhạc như vậy, rốt cuộc là có dã tâm gì?

Mục tiêu của kẻ đứng sau, sẽ không đơn giản chỉ là một mình Ngụy Trường Nhạc.

Có thể là Lâu Phù Thanh, có thể là phủ Gia vương. Nhưng dù kẻ đó cuối cùng muốn lật đổ ai, Chúc Ngọc Triều đều sẽ bị liên lụy.

Nàng không thể cho phép chuyện như vậy xảy ra!

Nhưng mà… mình phải làm sao đây?

Chúc Ngọc Triều nhíu mày nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên, tai nàng giật giật.

Có người đi qua hậu viện!

Phòng của Chúc Ngọc Triều nối liền với một cửa sau của vương phủ, ai muốn ra khỏi phủ?

Nàng rón rén đứng dậy, đuổi theo bóng đen bí ẩn cách đó không xa, ngay khi người đó sắp nhấc chân bước đi thì nàng nắm lấy cổ tay đối phương!

Nào ngờ đối phương phản ứng cực nhanh, lập tức xoay người, kề dao găm vào cổ Chúc Ngọc Triều!

Lúc này Chúc Ngọc Triều mới nương ánh trăng mờ nhạt nhìn rõ mặt người đó, khẽ thốt lên kinh ngạc: “Tử La!”

Đôi mắt Tử La bỗng trợn to, thu dao lại rồi quay người bỏ đi. Chúc Ngọc Triều chưa kịp hoàn hồn, theo bản năng chắn trước mặt Tử La: “Tử La, ngươi muốn đi đâu?”

“Nô tỳ muốn đi tìm tiểu thư,” Tử La nhắm mắt vẻ thấy chết không sợ: “Vương phi, nếu ngài muốn tố cáo, thì cứ đi nói đi.”

“Ta chưa từng nói sẽ nói cho bất kỳ ai. Tử La, Vương gia đã đi tìm rồi. Tình hình ở Đỉnh Tuyết Hồn chưa rõ, ngươi ở lại trong phủ mới là lựa chọn sáng suốt nhất!”

Khi Tử La mở mắt ra lần nữa, đôi mắt tròn xoe như quả nho đã đỏ hoe.

“Nô tỳ sao lại không biết? Nhưng chân tình của Vương gia được mấy phần? Chân tình của ngài được mấy phần? Ngài có biết Vân Quỳnh bọn họ sau lưng đều đánh giá tiểu thư nhà ta thế nào không? Nói tiểu thư là rắc rối, là gánh nặng,” Tử La cười tự giễu: “Nô tỳ nói với Vương phi những điều này làm gì nhỉ? Chắc hẳn ngài cũng nghĩ như vậy đúng không?”

“Ta…”

Chúc Ngọc Triều mở miệng, nhưng không nói tiếp được.

Tử La lập tức hiểu ý Chúc Ngọc Triều, nàng ta cười lạnh: “Nô tỳ hiểu rồi, trong cái phủ này chỉ có nô tỳ mới cứu được tiểu thư! Vương phi, nếu ngài còn ngăn cản nô tỳ, đừng trách nô tỳ vô lễ với ngài!”

“Ngươi quá kích động rồi, Tử La! Đúng, vì sự ác ý của ngươi, ta không thể không có thành kiến với Ngụy Trường Nhạc! Nhưng giờ Ngụy Trường Nhạc và ta đều là người của phủ Gia vương, ta làm sao có thể bỏ mặc nàng ấy?”

“Sự ác ý của ta? Ngài cứ bắt nô tỳ phải nói rõ ra sao?”

Cắt xén cái ăn cái mặc, phòng ốc tồi tàn, Tử La đang nói cái gì vậy?

Trong chốc lát, Chúc Ngọc Triều cảm thấy vô cùng hoang đường, nàng kinh ngạc lắc đầu với Tử La: “Tử La, không phải ta làm!”

Môi Tử La run rẩy: “Vân Quỳnh đã nói, ngài là nữ chủ nhân của phủ Gia vương! Nếu không phải ngài, còn ai dám bất kính với tiểu thư nhà ta?”

Không phải nàng, thì còn ai?

Đáp án đó thực sự quá rõ ràng, Chúc Ngọc Triều sững sờ chết trân tại chỗ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc