Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vương phi giả: Ghi chép báo thù Chương 25:

Cài Đặt

Chương 25:

Đồng tử Chúc Ngọc Triều chợt co rụt lại!

Nửa năm trước, Chúc Ngọc Triều cáo bệnh tạm nghỉ, lý do đưa ra vỏn vẹn bốn chữ: "Bất kham trọng phụ" (gánh nặng quá lớn). Nhưng nguyên do thực sự lại là nàng ôm quyết tâm phó tử, một mình đi tới Tàng Thư Các, thay thế Tạ Lưu Lê giằng co cùng Văn Đường.

Thế nhưng, Ngụy Linh Huyên lại âm thầm điều tra nàng? Ngụy Linh Huyên chẳng có lý do gì để để mắt tới một con kiến hôi từng bị chính mình chà đạp dưới chân, trừ phi...

Trừ phi sự tồn tại của Tạ Lưu Lê cùng Chúc Ngọc Triều đã ảnh hưởng đến Ngụy Linh Huyên!

Dưới ống tay áo, ngón tay Chúc Ngọc Triều khẽ run lên, nàng đáp lời: "Ta cùng Chúc Ngọc Triều thì có thể có bí mật gì chứ? Ta thậm chí còn chưa từng trò chuyện cùng nàng ta. Ngụy Linh Huyên, từ đầu đến cuối, người để tâm đến Chúc Ngọc Triều cũng chỉ có một mình ngươi mà thôi."

Sắc mặt Ngụy Linh Huyên thay đổi kịch liệt, từ ái mộ chuyển sang căm hận, cuối cùng ngưng đọng lại thành một nụ cười vặn vẹo bên khóe môi: "Ngươi nói đúng, Văn Đường. Ngươi nhất định phải giấu cho kỹ bí mật của mình đấy!"

Dứt lời, nàng ta liền lướt qua vai Chúc Ngọc Triều, bước nhanh rời đi.

Chúc Ngọc Triều đứng ngẩn ngơ tại chỗ hồi lâu, mặc cho bao nhiêu cung nhân lướt qua bên cạnh, nàng mới chậm rãi hoàn hồn, nhấc chân bước ra khỏi cửa cung. Nàng đi về phía xe ngựa của Lâu Phù Thanh. Người kia đang đứng thẳng tắp đợi ở đó, dáng vẻ khiến Chúc Ngọc Triều bất giác nhớ tới gã ngự tiền thị vệ bên ngoài Trường Sinh Điện.

Từ xa, Lâu Phù Thanh đã thu vào mắt bóng dáng Chúc Ngọc Triều. Hắn không hỏi han gì, chỉ xoay người vén rèm xe, tay kia đỡ lấy tay trái nàng: "Nương tử, ta đã sai đầu bếp trong phủ làm bánh ngọc lộ, hiện giờ trở về dùng là vừa lúc hương vị tuyệt nhất."

"Đa tạ Vương gia."

Chúc Ngọc Triều rũ mi, nương theo bàn tay to rộng của Lâu Phù Thanh bước lên xe ngựa. Ngay sau đó, hương mai thanh lãnh quanh quẩn khắp buồng xe, Lâu Phù Thanh ngồi xuống bên cạnh nàng, xe ngựa chậm rãi lăn bánh. Chúc Ngọc Triều mắt nhìn thẳng, mở miệng: "Nàng ta hỏi ta về chuyện của Tạ Lưu Lê."

Đối mặt với câu nói không đầu không đuôi của Chúc Ngọc Triều, Lâu Phù Thanh có chút ngoài ý muốn, nhướng mày: "Xem ra nương tử nói đúng, Ngụy Linh Huyên để tâm đến Tạ Lưu Lê hơn nhiều so với tưởng tượng của nàng."

"Chết không đối chứng, cho dù Ngụy Linh Huyên nhất thời chịu người hiếp bức, cũng có thể rất nhanh thoát thân," Chúc Ngọc Triều ngập ngừng một chút, "Bất quá, đã lâu rồi ta chưa gặp lại Vân Nghê. Không biết thi thể Tạ Lưu Lê đã được an trí thế nào?"

"Nàng không hỏi Vân Nghê sao?"

Chúc Ngọc Triều hỏi ngược lại: "Ngươi là chủ tử của nàng ta, nàng ta làm sao có thể thẳng thắn với ta?"

Lâu Phù Thanh khẽ cười một tiếng: "Việc đã đáp ứng nương tử, ta nhất định sẽ làm được."

Nhận được đáp án này, Chúc Ngọc Triều không tự chủ được mà thở phào nhẹ nhõm. Hai người lại chìm vào trầm mặc, không nói thêm gì nữa.

...

Những ngày trước khi khởi hành đến Tuyết Hồn Phong trôi qua thập phần bình lặng.

Nhưng lời của Ngụy Linh Huyên quả thật khiến Chúc Ngọc Triều phải kiêng kỵ.

Nàng tựa như cánh bèo trôi không nơi nương tựa, chỉ cần nhất thời sơ sẩy liền sẽ lần nữa rơi xuống vực sâu vạn trượng. Nếu trời cao đã cho nàng cơ hội sống lại một lần, Chúc Ngọc Triều tuyệt đối không thể phụ lòng bằng hữu.

Nàng vớt chiếc rương ra từ tầng tầng lớp lớp y phục mềm mại. Những thớ vải tố sắc lưu luyến quấn lấy ngón tay Chúc Ngọc Triều, rồi lại như thủy triều rút xuống khi nàng gỡ ra.

Bóng cây loang lổ phủ kín mặt bàn gỗ, làm mờ đi tầm mắt Chúc Ngọc Triều. Nàng đưa tay dụi mắt, miễn cưỡng nhìn rõ chiếc khóa đồng nhỏ xíu trên rương.

Chúc Ngọc Triều rút từ trong tay áo ra một sợi dây đồng, thăm dò vào ổ khóa. Thế nhưng, nàng loay hoay cả nửa ngày, chiếc khóa kia vẫn không chút sứt mẻ, kiên cố bảo vệ chiếc rương.

Chúc Ngọc Triều: "..."

Nàng lớn lên nơi xóm nghèo, lăn lộn chốn phố phường, kinh nghiệm lão luyện, đối với thuật mở khóa cũng có chút "tài nghệ". Vậy mà lại bó tay chịu trói trước di vật của Tạ Lưu Lê.

Chúc Ngọc Triều có chút buồn bực đặt chiếc rương trở lại, vừa định tiếp tục thu dọn hành lý thì thấy ngoài cửa xuất hiện một bóng đen. Cửa gỗ bị gõ vang, một giọng nữ xa lạ truyền đến: "Vương phi, Vương gia vừa sai người tới báo, nói rằng nửa canh giờ nữa sẽ khởi hành đi Tuyết Hồn Phong, thỉnh Vương phi sớm chuẩn bị."

Theo lời Lâu Phù Thanh thì phải năm ngày nữa, nay mới qua ba ngày, hắn thế mà lại muốn khởi hành sớm? Lâu Phù Thanh quả thực biết cách hành hạ người khác.

Bóng đen ngoài cửa chưa nhận được lời hồi đáp của Chúc Ngọc Triều nên vẫn chưa rời đi.

Chúc Ngọc Triều nói vọng ra: "Vào đi, ta còn có việc muốn phân phó ngươi."

Theo tiếng cửa "kẽo kẹt" mở ra, Chúc Ngọc Triều nheo mắt nhìn xuyên qua ánh nắng chói chang, thấy rõ gương mặt người tới. Một thiếu nữ chừng mười lăm, mười sáu tuổi, đôi mắt tròn xoe đen láy như quả nho tím, trông thật khả ái và đáng mến, nhưng đôi môi mím chặt lại tố cáo sự lo âu của nàng ta.

Chúc Ngọc Triều hơi sững sờ: "Tử La?"

Người tới chính là tỳ nữ thân cận của Ngụy Trường Nhạc – Tử La.

Tử La rũ mắt che đi ánh nhìn: "Vương phi có gì phân phó?"

"Sao ngươi lại tới đây?"

"Vương phi có gì phân phó?"

Tử La lặp lại câu hỏi vừa rồi, xem ra nàng ta cũng không muốn giao thiệp nhiều với Chúc Ngọc Triều.

Chúc Ngọc Triều chỉ tay về phía đống hành lý lớn nhỏ sau lưng: "Ta đã thu dọn xong. Ngươi gọi vài gia nhân trong phủ, mang hành lý của ta lên xe ngựa."

"Vâng."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc