Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vương phi giả: Ghi chép báo thù Chương 14:

Cài Đặt

Chương 14:

Chúc Ngọc Triều nhắm mắt, sau đó khôi phục thần thái như thường, đẩy cửa bước nhanh vào, giọng điệu hùng hổ: “Cha, Đại hoàng tử phụ bạc Đường Nhi, hắn tuyệt đối không phải người tốt!”

Hai hàng lông mày Văn Tử Cơ nhíu chặt, trong mắt đầy vẻ ưu tư, vẫn chưa trả lời ngay lời con gái.

Ông đang nghĩ gì?

Chúc Ngọc Triều quay đầu đi, vừa lúc bắt gặp ánh mắt trầm ổn của Lâu Phù Thanh. Hắn khẽ lắc đầu với Chúc Ngọc Triều, tròng mắt Chúc Ngọc Triều khẽ động, căn phòng chìm vào im lặng.

Những quân cờ cần đặt đều đã vào chỗ, nói nhiều tất hỏng việc.

Không biết qua bao lâu, Chúc Ngọc Triều mới nghe thấy Văn Tử Cơ chậm rãi mở miệng: “Lần này cha chiều con, nhưng không cho phép Đường Nhi thay đổi nữa.”

Khóe miệng Chúc Ngọc Triều nhếch lên, đang định mở miệng, lại thoáng thấy một bóng đen âm lãnh phía sau, nàng bất động thanh sắc khoác tay Lâu Phù Thanh, làm nũng với Văn Tử Cơ: “Tự nhiên là thế rồi. Con và Lục điện hạ là mối lương duyên trời định, cha chẳng lẽ không thấy sao?”

“Bộp, bộp, bộp.”

Sau lưng Chúc Ngọc Triều vang lên tiếng vỗ tay giòn giã, giọng nam trầm thấp và nham hiểm truyền đến: “Hay cho một đôi uyên ương gặp nạn sắp chia lìa!”

“Ca ca, đừng nói những lời mất hứng như thế.” Chúc Ngọc Triều quay người lại, nhìn về phía nam nhân cao gầy có gương mặt giống Văn Đường đến bảy phần.

Văn Tử Cơ vừa kinh hãi chuyện Hoàng tử hủy hôn, tâm trạng không tốt, ông cũng chẳng buồn ngước mắt lên: “Văn Đồng, im lặng chút đi.”

Văn Đồng và Văn Đường, cặp huynh muội song sinh này có tính nết giống nhau đến mức khiến người ta sợ hãi. Cả hai đều bẩm sinh lạnh lùng, chỉ nở nụ cười với lợi ích và mục tiêu của chính mình.

Lúc trước khi Chúc Ngọc Triều dưỡng thương ở Văn phủ, mỗi khi đối mặt với Văn Đồng, nàng đều không khỏi thót tim.

Văn Tử Cơ là người cực kỳ cưng chiều con gái, Văn Đồng một năm có nửa tháng ở nhà đã là hiếm. Mà Chúc Ngọc Triều học được tính nết của Văn Đường giống đến chín phần, thậm chí còn giả vờ tính khí thô bạo, được nuông chiều sau vụ hỏa hoạn để che giấu sự xa lạ của nàng đối với chuyện Văn gia.

Nhưng nàng lại vô tình để lộ sơ hở vào ngày hồi phục.

Cách đây không lâu trong khuê phòng, Chúc Ngọc Triều quấn băng khắp người, chỉ có lỗ tai là may mắn thoát nạn.

Tỳ nữ hầu hạ bên cạnh cẩn thận gỡ từng lớp băng trên người Chúc Ngọc Triều, môi nàng khô nứt khẽ mở, giọng khàn khàn: “Gương…”

Hai mắt Chúc Ngọc Triều vẫn chưa nhìn rõ, chỉ lờ mờ thấy bàn tay cầm gương đồng đưa ra trước mặt, nàng ngẩng đầu muốn nhìn rõ mặt người đó, lại bị tay áo dài che khuất mắt.

Tay áo dài lướt qua, lộ ra mấy người đứng phía sau.

Người hầu bưng những món ăn đầy đủ sắc hương, xếp thành hàng dài trước giường Chúc Ngọc Triều. Trong thời gian dưỡng bệnh nàng chỉ được ăn thức ăn lỏng, vốn đã nhịn rất khổ sở, giờ đây càng bị mùi thơm làm cho thèm đỏ mắt.

Nàng lần theo mùi vị mò đến đĩa đậu hụ Tứ Xuyên cay nồng trơn mềm kia, nhưng khi vừa cầm đũa bạc lên thì bị người ta khẽ đánh vào mu bàn tay:

“Sai rồi, Đường Nhi nên ăn món bạch quả ngâm mật này.”

Tay phải Chúc Ngọc Triều khựng lại, miễn cưỡng nhìn rõ vật mà tay kia của người đó đang cầm:

Là gương đồng.

“Choang ——”

Tiếng động lớn khiến Chúc Ngọc Triều bừng tỉnh khỏi hồi ức, nàng hoàn hồn nhìn về phía Lâu Phù Thanh.

Dưới chân hắn là chiếc ly vỡ vụn, vạt áo ướt đẫm nước trà. Đối mặt với mớ hỗn độn trước mắt, Lâu Phù Thanh thế mà lại đang ngẩn người.

Văn Tử Cơ không giận mà uy: “Văn Đồng làm càn!”

Văn Đồng: “Con buôn bán bên ngoài nhiều năm, không thường nghe danh Lục hoàng tử, nhưng vị huynh trưởng ngu dốt ‘ném ly làm hiệu’ của ngài thì lại nổi tiếng xa gần đấy.”

Không ngờ Lâu Phù Thanh lại nhẹ nhàng đáp trả: “Hắn thì liên quan gì đến ta?”

Văn Đồng định trả lời thì Chúc Ngọc Triều đã cướp lời, quan tâm nhìn Văn Đồng: “Ca ca, sao huynh ngay cả cái ly cũng cầm không vững thế? E là mắc chứng run tay rồi, ca ca nếu rảnh rỗi, phải sớm đến Thiên Thu Tự tìm thầy thuốc khám xem sao!”

“Ngươi…”

Văn Đồng định mở miệng, Văn Tử Cơ lại lần nữa ngắt lời: “Con dám hùng hổ dọa người với muội muọi ruột trước mặt mọi người, lại dám bất kính với Hoàng tử đương triều! Văn Đồng, con e là bị chuyện bên ngoài làm mờ mắt, quên hết quy tắc lên chín tầng mây rồi! Văn Đồng! Lui ra!”

Thái dương Văn Đồng giật giật vì tức giận, nhưng đành phải phất tay áo bỏ đi: “Nhi tử cáo lui!”

Đợi bóng dáng Văn Đồng biến mất trong màu xanh cây lá, Chúc Ngọc Triều mới tạm thời thở phào nhẹ nhõm: “Cha…”

“Đường Nhi, con đi đường xa cũng mệt rồi, bảo thị nữ hầu hạ tắm rửa, nghỉ ngơi sớm đi.” Văn Tử Cơ nói xong, nhìn về phía Lâu Phù Thanh: “Khuyển tử ngu dốt, là do ta dạy dỗ không nghiêm. Để Lục điện hạ chê cười rồi.”

Lâu Phù Thanh khẽ gật đầu với Văn Tử Cơ: “Văn Đồng tinh thông đạo thương nhân, thường xuyên lăn lộn chốn phố chợ, lời lẽ sắc bén chút cũng là thường tình…”

Lâu Phù Thanh bỗng nhiên chuyển giọng: “Có điều Đại công tử sao lại am hiểu chuyện bí mật trong cung đến thế? Chắc là kết giao với đám bạn bè phẩm hạnh không tốt, e là sẽ rước họa vào thân.”

Giữa trán Văn Tử Cơ khẽ động: “Đúng là nên dạy dỗ lại. Lục điện hạ có kiến thức và khí độ phi phàm như vậy, thật sự là nước biển không thể đong bằng đấu.”

Đôi mắt long lanh của An Lan trông vô cùng đáng yêu, cứ thế mong chờ nhìn Chúc Ngọc Triều. Tâm trạng vốn nặng nề của Chúc Ngọc Triều cũng nhờ đó mà nhẹ nhõm hơn, nàng đưa tay xoa cánh tay An Lan, đi theo đối phương vào phòng tắm mịt mù hơi nước sau khuê phòng.

An Lan cẩn thận vắt quần áo của Chúc Ngọc Triều lên giá, sau đó cầm lấy hai bánh bồ kết, hỏi: “Hôm nay tiểu thư muốn dùng hương hoa mai hay hoa đào?”

Thế nhưng, An Lan đợi mãi không thấy câu trả lời, nàng ta nghi hoặc quay người lại:

Trong bồn tắm, Chúc Ngọc Triều bị hơi nước bao phủ, đôi mắt khép hờ, hai má đỏ bừng, dường như sắp ngất đi!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc