Không khí náo nhiệt ngày đại thọ của Mộ Dung phủ dường như không mảy may khuấy động không gian yên tĩnh của Mộ Dung Lưu Nguyệt.
Vốn dĩ ,Mộ Dung Lưu Nguyệt cũng là kẻ bị Môn Dung gia vứt bỏ, việc của nhà Mộ Dung dĩ nhiên một chút cũng không liên quan đến nàng.
Ngồi ở ngoài phòng, Lưu Nguyệt khẽ nhéo cánh tay .Quả thực thân thể này tố chất cũng không tệ qua một tháng được nàng khắc khổ huấn luyện thì cũng đã tốt lên nhiều, không đến mức bị gió thổi bay. Tuy rằng về cả tốc độ lẫn sức lực so với thân thể trước kia của nàng không bằng một phần mười nhưng dù sao cũng không quá bất mãn.
Đứng lên hoạt động một chút xương vai, Lưu Nguyệt chuẩn bị bắt đầu bài luyện chạy bộ mười vòng nhằm gia tăng thể lực và tốc độ.
"Ha hả, quái nhân như ngươi mà cũng dám chạy ra đây phơi nắng, không sợ mặt trời bị ngươi dọa chạy mất hay sao?." Tiếng nói chanh chua chói tai vang lên cùng với đó là một đám cả nam lẫn nữ ăn mặt sặc sỡ như khổng tước cùng nhau kéo tới.
Khẽ nhíu mày, Lưu Nguyệt xoay cước bộ hướng về lũ người đang đi đến.
Cầm đầu là một nữ nhân một thân khổng tước lục, trên đầu cắm đầy chu sai, trang điểm rực rỡ càng thêm phần xinh đẹp, nhìn qua cũng có chút tư sắc. Nhưng dù sao gà rừng ẫn là gà rừng dù có trang điểm ăn mặt cách mấy cũng không thể hóa thành chim phượng hoàng .
Lưu Nguyệt mặt mày lạnh lùng,Mộ Dung Thu kia chính là kẻ hại chết Mộ Dung Lưu Nguyệt.
"Phải chăng không tự nhìn đức hạnh bản thân lại còn dám ra đây dọa người. Ta quả thật cũng bị ngươi dọa cho giật mình nha, không bít ngươi định chịu trách nhiệm thế nào đây." Người có khuôn mặt trái xoan phía sau Mộ Dung Thu lên tiếng, vẻ mặt không một chút hảo ý.
Lời vừa nói ra, xung quanh lập tức đổ đến trận cười vang, một loạt ánh mắt hèn mọn nhất tề đều hướng đến Lưu Nguyệt.
Trường tiên trong tay bắt đầu vũ động, Mộ Dung Thu nhìn vào mắt Lưu Nguyệt, bất chợt run rẩy, cảm giác đó, ánh mắt đó làm cho nàng bỗng cảm thấy nguy hiểm cùng ớn lạnh .
Bình tĩnh nhìn lại, Mộ Dung Thu nhận ra khí tức kia dường như đã không tồn, Lưu Nguyệt vẫn là cái dáng vẻ yếu đuối trước kia.
Lửa giận bỗng chốc bùng lên, nàng dù sao cũng là viên minh châu trên tay đại bá, trong nhà được xem như bảo bối, là đệ nhất mĩ nhân của Thiên Thần quốc, chẳng lẽ lại phải run rẩy trước một tiểu nha đầu.Hỏa khí trong người liền bạo phát đi ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)