Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vương Gia tâm thần phân liệt ngày nào cũng trèo tường nhà ta Chương 21: Xin Ngài Hãy Cứu Vương Gia

Cài Đặt

Chương 21: Xin Ngài Hãy Cứu Vương Gia

Tiêu Liệt rõ ràng không muốn nghe cô nói linh tinh, bước đi nhanh như bay.

Nam Phỉ Âm len lén cười phía sau. Người này thật thú vị.

Vậy chuyến đến cung đình lần này là vì tương lai của cô sao?

Hắn bảo vệ tương lai của cô, cô bảo vệ danh dự của hắn.

Nhưng rõ ràng cả tương lai và danh dự của hai người đều chẳng còn cách nào cứu vãn.

Không biết bận rộn vì cái gì, nghĩ lại chỉ thấy buồn cười.

Nam Phỉ Âm định đuổi theo thì đột nhiên nhìn thấy một tên thái giám nhỏ xuất hiện trước mặt Tiêu Liệt, không biết nói gì đó rồi dẫn Tiêu Liệt về hướng Ngự Thư Phòng.

Nam Phỉ Âm dừng bước, quay sang cổng cung, tính đi mua một con gà nướng để ăn mừng.

Nhưng khi sờ vào ngực áo, ối giời, sạch trơn hơn cả mặt.

Toàn bộ tài sản của cô đã đổi lấy một con dao găm, trên đó còn khắc tên người khác. Nếu không phải vì con dao này thực sự tốt, cô đã định đem trả hàng từ lâu.

"Phải rồi." Nam Phỉ Âm nhìn thấy Mộ Hữu ở cổng cung, thở dài, "Nhìn người ta Ly Diễm, đi lại tự do, còn ngươi thì ngay cả cửa cũng không vào được. Buồn ghê, sau này phải cố gắng lên!"

Mộ Hữu sắc mặt không đổi, "Nếu đổi chủ nhân với Cửu Vương gia, thuộc hạ cũng có thể đi lại tự do."

Nam Phỉ Âm: "..."

Hắn ta lại hiểu thêm một đặc điểm nữa của chủ nhân mình - rất giỏi trong việc đòi hỏi người khác nhưng lại dễ dãi với bản thân.

Hai chủ tớ không một xu dắt túi, đi loanh quanh một vòng lớn mà không tìm được chỗ nào chịu cho ăn uống miễn phí.

Nam Phỉ Âm cúi đầu nhìn bản thân, "A Hữu à, ngươi nghĩ nếu mặc bộ đồ này đi ăn xin, có phải hơi quá đáng không?"

Bộ quần áo trên người cô may rất tinh xảo, hoa văn cầu kỳ đẹp đẽ, dùng để ăn xin quả thực hơi không biết xấu hổ.

Mộ Hữu: "Chủ nhân biết rõ là được."

Nam Phỉ Âm suy nghĩ một lúc, cuối cùng quyết định trở lại nghề cũ, xem tướng cho người ta.

Cô dùng đá viết hai chữ "xem tướng" xuống đất, vừa hay nhìn thấy một công tử ăn mặc sang trọng đi qua, vội vàng tiến lên, "Xem..."

Vừa mới nói được một chữ, một thỏi vàng đã bị nhét vào tay.

Vị công tử kia thậm chí không thèm ngẩng đầu, chỉ nói: "Hôm nay bận lắm, cầm lấy đi, đừng chắn đường."

Đôi mắt Nam Phỉ Âm sáng rực, đúng là khí chất của bậc phú ông!

Mộ Hữu hiểu ý giải thích: "Là Đơn công tử, thiếu gia giàu có nổi tiếng khắp thành Nghi An, tiêu tiền rất hào phóng."

Nam Phỉ Âm cúi đầu vuốt ve thỏi vàng, "Tuyệt thật, đất này đúng là địa linh nhân kiệt, người ta vừa giàu vừa hào phóng, ai cũng tài giỏi..." Bỗng nhiên cô hét lên, "Ai làm gì đấy!"

Đang khen ngợi thì thỏi vàng trong tay cô đột nhiên bị giật mất - chính là Đơn công tử vừa đi quay lại.

Nam Phỉ Âm rất tức giận, không ngờ Đơn Hành còn tức hơn, trừng mắt nhìn cô, "NAM! PHI! ÂM! Sao ngươi còn dám xuất hiện trước mặt ta!"

Đơn Hành cao bằng Nam Phỉ Âm, khuôn mặt tròn, mắt tròn, hai má phúng phính, trông cực kỳ đáng yêu.

Giọng Nam Phỉ Âm nhỏ lại, "Ta đắc tội gì với ngươi?"

"Ngươi còn mặt mũi hỏi! Đã hẹn cùng bỏ học, kết quả ngươi lén đi học đường! Khiến ta bị tiên sinh phạt viết ba bài sách lược, hôm nay mới có thời gian ra ngoài!"

Đơn Hành khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, ngũ quan chưa hoàn toàn trưởng thành, khuôn mặt bầu bĩnh, khi tức giận giống như một trái dưa hấu trắng.

Nam Phỉ Âm không biết nói gì, cũng không thể thừa nhận đó là lỗi của mình, chỉ có thể an ủi, "Ngươi gấp cái gì? Ta cũng có nỗi khổ riêng. Cha ta cắt tiền tiêu vặt, không đi học thì ta chết đói. Nếu ngươi cho ta bạc, huynh đệ đảm bảo cả đời không bước vào học đường nửa bước!"

Đơn Hành bán tín bán nghi, "Thật sao?"

"Còn thật hơn cả vàng, ta có thể lừa ngươi sao? Nhân phẩm ta thế nào chứ!" Nam Phỉ Âm cam đoan.

Đơn Hành lập tức lắc đầu, "Ngươi mà nói nhân phẩm thì chắc chắn không đáng tin, ngươi thề, nếu lừa ta cả đời ngươi sẽ không lấy được vợ!"

Nam Phỉ Âm bật cười, "Được! Ta thề, nếu lừa ngươi cả đời ta sẽ không lấy được vợ, không chỉ không lấy được vợ mà còn không có cô gái nào thích ta!"

Đơn Hành nghi ngờ đánh giá cô, "Ngươi thật sự là Nam Phỉ Âm? Sao hôm nay nói năng lưu loát thế? Bình thường ngươi luôn bị ta nói đến câm miệng!"

"Đó là vì ta tìm được một thầy giỏi dạy dỗ, kỹ năng nói chuyện ba ngày là thành thạo. Thế này, ngươi mời ta ăn uống ở đâu đó, ta sẽ truyền thụ cho ngươi."

Nam Phỉ Âm khoác vai Đơn Hành kéo vào tửu lâu đắt đỏ nhất, Đơn Hành quen tiêu tiền lớn, vừa nghe cô nói vừa gật đầu với chủ quán, "Ghi vào sổ của ta."

"Vâng, Đơn công tử, Nam công tử, hai vị mời lên phòng khách trên lầu." Chủ quán tươi cười mời chào.

Bữa cơm này, Nam Phỉ Âm và Đơn Hành từ ban ngày ăn đến chiều tối, cô đưa ra vô số lời hứa hẹn viển vông - lúc thì mở tiệm bánh ngọt, lúc thì mở vũ phường, còn khiến Đơn Hành đầu tư một nghìn lượng bạc.

Sau khi có bạc, Nam Phỉ Âm mới hài lòng chuẩn bị thả Đơn Hành về.

Đơn Hành say khướt nhưng không gây rối, ngoan ngoãn như một đứa trẻ, nghe Nam Phỉ Âm lừa gạt mình, vừa nghe vừa gật đầu, gật một lúc lại móc tiền ra.

Nam Phỉ Âm cảm thấy cậu nhóc này có vẻ hơi ngốc, không dám lừa nhiều, chỉ đứng nhìn Đơn Hành yên lặng chờ người nhà Đơn gia đến đón.

Người nhà Đơn gia vừa đến liền hỏi, "Hôm nay thiếu gia tiêu hết bao nhiêu?"

Chủ quán vội đáp, "Ăn uống một trăm năm mươi lượng, tặng Nam công tử một nghìn lượng, ngoài ra không còn gì."

"Ừ, coi như biết tiết kiệm, mau đỡ thiếu gia về, đừng để nhiễm lạnh."

Nói xong, chỉ hành lễ với Nam Phỉ Âm rồi dẫn người rời đi.

Nam Phỉ Âm ngưỡng mộ nhìn theo bóng dáng Đơn Hành, tại sao không có tia sét nào đánh xuống người cậu nhóc này chứ?

Đây mới đúng là cuộc sống mà cô mơ ước!

Cô còn cảm thấy lừa một nghìn lượng của một cậu bé đáng yêu như vậy là hơi quá đáng, không ngờ đối với người khác đây gọi là tiết kiệm!

Tiết kiệm là dùng như vậy sao?

Mộ Hữu lặng lẽ che mặt, "Đơn công tử đích thị là người rộng rãi, tiếng tăm lẫy lừng..."

"Lẫy lừng bị lừa." Nam Phỉ Âm tiếp lời.

Mộ Hữu: "..."

Nam Phỉ Âm nhìn trời bên ngoài, đã vào buổi chiều, ánh mặt trời bị mây che phủ một nửa, vì lừa tiền mà vai cô bị sét đánh đến mức tê liệt.

"Đi thôi, về nhà."

Cô vừa bước ra khỏi tửu lâu thì đụng phải Ly Diễm đang vội vàng chạy tới. May mà Mộ Hữu tay chân nhanh nhẹn kéo cô lại kịp, nếu không chắc chắn cô đã bị Ly Diễm húc bay.

"Có chuyện gì vậy?"

Sắc mặt Ly Diễm cực kỳ khó coi. Hắn nhìn Nam Phỉ Âm một lúc rồi đột nhiên quỳ xuống trước mặt cô, dập đầu ba cái rõ mạnh.

Nam Phỉ Âm nhướng mày, "Xảy ra chuyện gì? Nói đi."

Mộ Hữu ánh mắt kỳ lạ. Thiếu gia nhà hắn dường như rất quen với việc người khác hành đại lễ với mình.

"Nam thiếu gia, xin ngài hãy cứu Vương gia." Ly Diễm đỏ hoe mắt, "Hôm nay Vương gia từ Ngự thư phòng ra ngoài liền đến Thiên lao, nhưng từ đó đến giờ vẫn chưa thấy trở ra. Lúc này cung môn đã đóng, chúng ta không thể vào được. Nhưng Nam thiếu gia ngài từ nhỏ đã thân thiết với Hoàng thượng, có thể tự do ra vào cung cấm, xin ngài hãy vào xem Vương gia thế nào."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc