Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Chuyện gì đây… Chủ tử không phải muốn cứu tên thiếu gia nhà họ Nam đó sao? Sao lại không mang hắn rời đi?”
“Ta cũng không rõ…” Người trả lời đột nhiên hít sâu một hơi lạnh.
Cả hai lập tức nhìn ra giữa đường, chỉ thấy Nam Phi Âm bất ngờ móc ra thứ gì đó trong lòng ném thẳng về phía trước. Rồi nàng nắm chặt tay vương gia nhà họ, hét lớn: “Có độc! Mau chạy!”
Có lẽ vì động tác ném quá quyết liệt, dáng chạy lại rất giống thật, đám sát thủ liền theo bản năng giơ tay áo che mặt. Mãi một lúc sau mới nhìn rõ thứ lăn lông lốc đến trước mặt họ là… một cái bánh bao .
Nam Phi Âm kéo người áo đỏ chạy băng băng, không thấy phía sau người kia quay đầu lại nhìn chiếc bánh bao rơi dưới đất, im lặng vài giây, rồi liếc về phía các thị vệ đang ẩn mình.
Khi Nam Phi Âm kéo hắn rời khỏi con phố, hai thị vệ trong bóng tối liền nhảy ra, chặn đường đám sát thủ.
Chẳng bao lâu sau, xác người và máu vương đầy đất.
Nam Phi Âm vẫn nắm tay hắn chạy, liên tục luồn lách trong các ngõ hẻm nhỏ, không dám ngoái đầu lại.
Bảo nói vài tên kia nàng không giải quyết được thì cũng không đúng, nhưng vấn đề là nàng không rõ rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.
Làm bộ làm tịch lừa gạt tên vương gia ngốc kia thì không sao, nhưng nếu bắt nàng xả thân cản đao, một trăm lượng bạc là không đủ, phải thêm tiền!
“Phù, chắc ổn rồi. Đám sát thủ kia chắc bị lạc đường, chạy lâu vậy mà chẳng đuổi kịp.” Nam Phi Âm thở hổn hển, nhìn quanh một lượt, “Ta đi trước đây nhé, mai nhớ đưa bạc cho ta, một trăm lượng đấy, nhớ kỹ, ta vừa cứu mạng ngươi đấy.”
Người đàn ông trầm mặc nhìn nàng hồi lâu, rồi hỏi: “Ngươi không nhận ra bổn vương?”
Nam Phi Âm biết đám vương công quý tộc đều tự cho mình là thượng đẳng, cứ như ai trên đời này cũng phải biết đến họ thì mới vừa lòng.
Nàng phất tay qua loa: “Nhận chứ, vương gia mà. Danh tiếng của ngài tốt lắm nha, người ta khắp nơi đều khen ngài anh tuấn phong lưu, khí chất hơn người, tuyệt thế vô song. Ta đi trước đây.”
Nàng phải chuồn gấp, cái vụ “sát thủ lạc đường” là nàng bịa ra để lừa tên vương gia kia thôi. Đám người đó nhìn đã thấy chẳng dễ chơi gì, kiểu gì cũng sẽ đuổi theo, lúc đó nàng lại phải ra tay.
Thật ra nàng nhìn ra được tên vương gia đeo mặt nạ kia võ công cực cao, hoàn toàn có thể tự mình xử lý.
Nhưng vì muốn lấy được một trăm lượng, nàng nhất định phải giả vờ như không biết, như vậy mới thể hiện được phong thái cao nhân không màng tiền tài, chỉ lo cứu người.
Nàng không có chút ký ức nào của nguyên chủ, chỉ dựa vào hoàn cảnh để đoán bản thân hiện giờ là một tiểu thiếu gia nhà sa sút, rất nghèo.
Đang sống tại một trang viên ngoài thành, làm thuê cho nhà giàu. Nhưng không hiểu sao quản lý không nghiêm, nàng có thể trốn ra ngoài để đi lừa đảo.
Tên tiểu tử ngốc đi theo nàng – Mặc Hữu – lần nào bị nàng mắng đuổi cũng đều lén ra cổng thành đợi nàng quay về.
“Thiếu gia! Hôm nay ngài về sớm thế?” Mặc Hữu thấy nàng xuất hiện liền đưa túi nước.
Nam Phi Âm uống một hơi cạn sạch, lau miệng rồi nói: “Hôm nay mệt muốn chết luôn, nhưng thu hoạch không tệ, gặp được một tên ngốc lắm tiền. À, ngươi biết phủ vương gia đi đường nào không?”
Nói đến đây nàng đột nhiên đập đùi cái bốp, vẻ mặt hối hận: “Chết rồi! Quên hỏi hắn là vương gia nào! Chẳng lẽ ta phải tìm từng người một sao?”
“Thiếu gia, theo như tôi biết thì ở nước Thiên Lân này, giờ chỉ còn sống sót một vị vương gia thôi.” Mặc Hữu nhíu mày, trông có vẻ không muốn nhắc đến người đó.
Thấy Nam Phi Âm trưng ra bộ mặt tò mò, hắn thở dài nói: “Cửu vương gia – Tiêu Liệt, con trai thứ chín của tiên đế. Từ nhỏ thiên tư trác tuyệt, dũng mãnh phi thường, vốn dĩ là người kế vị ngai vàng.
Nhưng trong trận Vân Mặc hai năm trước, hắn cố thủ thành Vân Mặc, một mình một kiếm chém giết hơn vạn địch quân, khiến kinh mạch bị hủy, dung mạo cũng bị phá hủy. Từ đó ẩn cư trong vương phủ, không màng triều chính…”
Nói tới đây, phản xạ của Mặc Hữu cuối cùng cũng bắt kịp, hắn quay sang nhìn Nam Phi Âm đầy hoảng hốt: “Thiếu gia, người ngài nói là tên ngốc lắm tiền kia… chẳng lẽ là hắn?!”
Nam Phi Âm: “…Nếu ta nói đúng thì sao?”
Mặc Hữu mặt mày nghiêm trọng: “Tiêu Liệt tàn nhẫn vô tình, từ sau trận chiến đó tính tình càng hung bạo thất thường. Người ta thường thấy có xác chết bị khiêng ra khỏi phủ Cửu vương gia.
Có lời đồn, hắn đã bị tâm ma chi phối trong trận chiến, nên mới có thể lấy một địch vạn. Dù đã rời khỏi chiến trường nhưng vẫn không kiểm soát được ham muốn giết chóc, cứ cách một thời gian là lại phải giết người.
Trận chiến đó tàn khốc đến mức khiến hắn thay đổi hoàn toàn, những triều thần từng thân thiết với hắn cũng bị hắn chửi mắng, chưa quá ba ngày đã mất tích – sống không thấy người, chết không thấy xác.
Nhưng dù sao hắn cũng là hoàng thân quốc thích, lại có chiến công hiển hách, không có bằng chứng xác thực thì không ai làm gì được. Ngay cả hoàng thượng cũng đành nhắm một mắt mở một mắt.”
“Ồ, ra vậy à.” Nam Phi Âm cũng bắt đầu lo lắng, mặt nhăn mày nhó nhìn Mặc Hữu: “Vậy ngươi nói xem, hắn có lật lọng không?”
Mặc Hữu: “???”
“Thiếu gia, xin ngài tỉnh táo! Đây không phải chuyện lật lọng hay không, là ngài đã đắc tội với kẻ không nên đụng vào đó!”
“À, miễn sao hắn không quỵt nợ là được.”
Mặc Hữu ôm ngực, gần đây hắn luôn cảm thấy mình sắp tẩu hỏa nhập ma.
Hai người về đến trang viên ngoài thành, từ xa đã thấy một đám người vây quanh, tiếng van xin và tiếng quát mắng ồn ào cả lên.
Nam Phi Âm lập tức bước nhanh lại, thấy ở giữa là một ông lão và cháu trai. Ông cụ mình đầy vết thương, ôm chặt đứa bé năm tuổi trong lòng, nước mắt ròng ròng van lạy thảm thiết.
Đánh họ là một gã đàn ông cao to béo ú, tay cầm roi da, ăn mặc rõ là thiếu gia nhà giàu. Bên cạnh còn vài tên người hầu đang cười cợt xem trò vui.
“Đồ ăn mày thối tha, nhìn thấy tụi bây là ta đã thấy ngứa mắt! Già thế rồi còn chưa chết? Để ta tiễn ngươi một đoạn đường!” Thiếu gia kia hăng hái giơ roi lên.
Ông lão co người lại, nhắm mắt chờ đợi đau đớn ập đến… nhưng đợi mãi vẫn không thấy.
Ông run rẩy mở mắt, trước mặt là một thiếu niên áo xám, tay nắm chặt roi da, mạnh tay giật ngược lại, khiến thiếu gia béo khựng người, mất lực, buông roi.
Nam Phi Âm mỉm cười với ông, cầm lấy roi, quất ngược lại một cú, để lại một vệt đỏ chói từ má trái sang má phải trên mặt tên thiếu gia kia — trông tức cười hết biết.
“Ngươi dám đánh ta?!” Mặt tên công tử rung rung từng đợt mỡ, gào lên: “Giết hắn cho ta!”
Nam Phi Âm thong thả cuốn roi, môi luôn giữ nụ cười nhàn nhạt. Nàng nâng tay, vung mạnh — tiếng roi quất xuống đất vang rền, để lại một vệt trắng dài.
Cú quất này mạnh bằng mười roi hắn vừa đánh lên người ông cháu kia.
Tên thiếu gia run cầm cập, chỉ vào nàng: “Ngươi có biết ta là ai không? Ngươi dám làm càn! Phụ thân ta là Lương Chính – Thị lang Hình bộ đấy! Ta sẽ tống ngươi vào thiên lao, đời này đừng hòng thấy ánh mặt trời nữa!”
“Oa, ghê gớm quá nha.” Nam Phi Âm cười, vung roi quất thêm một phát lên miệng hắn, “Đánh tiếp nè.”
Mặc Hữu bên cạnh lặng lẽ thu kiếm lại.
Hắn nhớ thiếu gia nhà mình từ khi tỉnh dậy đã chẳng còn nhớ thân phận bản thân, cứ nghĩ mình là kẻ nghèo khổ.
Nếu như hắn biết mình là ai thì không nói, đằng này không biết mà vẫn dám đi gây sự với đám con cháu quan lại quyền quý… là sao hả trời?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






