Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vương Gia, Sao Người Lại Cởi Đai Lưng Của Ta Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Nàng mím chặt môi, ánh mắt kiên định, toát ra một khí thế khó diễn tả thành lời.

“Đứng lên đi.” Lăng Hạo đứng dậy, phủi phủi vạt áo bào, “Vậy bổn thế tử cho ngươi ba ngày.”

“Tạ ơn Thế tử điện hạ!” Tiết Nam Tinh cúi đầu bái tạ, đoạn đứng dậy bước đến trước mặt phương trượng, cung kính hỏi: “Xin hỏi phương trượng, tất cả mọi người trong chùa đều đã có mặt đông đủ chưa ạ?”

“Thưa thí chủ, tất cả đều đã ở trong pháp đường. Bản tự chỉ là một ngôi chùa nhỏ trên núi, tăng nhân không nhiều, ngoài bần tăng ra, mọi việc trong chùa ngày thường đều do sư đệ Tuệ Năng của bần tăng lo liệu.” Vị phương trượng giới thiệu, đoạn đưa tay chỉ về phía ngoài cùng bên trái của Giảng Pháp đường.

Tiết Nam Tinh nhìn theo hướng tay chỉ. Tuệ Năng đã ngoài bốn mươi, vóc người gầy nhỏ, hai hàng lông mày rậm rạp nổi bật trên khuôn mặt thanh mảnh. Dưới cặp mày rậm là ánh mắt sáng quắc, tuy chưa nói lời nào nhưng lại toát lên một cảm giác nghiêm nghị, khắc khổ.

Phương trượng nói tiếp: “Kế bên lần lượt là Liễu Thiện, Liễu Tĩnh và Liễu Ngộ. Những người họ ‘Liễu’ xếp sau người họ ‘Tuệ’, là hàng thứ hai trong chùa. Mấy người họ đều lớn lên trong chùa từ nhỏ, tình cảm sư huynh đệ rất sâu đậm. Sáu người còn lại là các tiểu sa di mười hai, mười ba tuổi, đến chùa mới được vài năm.”

“Vâng.” Tiết Nam Tinh gật đầu, rồi lần lượt nhìn sang ba người đối diện. Liễu Thiện và Liễu Tĩnh một béo một gầy, một cao một thấp, đứng cạnh nhau trông khá tức cười. Liễu Ngộ thì nàng đã gặp hôm qua, dáng người trung bình, mặt mũi hiền lành, không có gì đặc biệt.

Nàng quay đầu nhìn Lăng Hạo: “Xin Thế tử hãy cho tất cả mọi người trong chùa lui về phòng trước, đồng thời phái người canh giữ. Bất kể ra vào đều phải có người đi theo, không được tự ý hành động.”

“Được, cứ làm theo lời ngươi trước đã.” Lăng Hạo đưa hai ngón tay xoa xoa cằm.

Mọi người trở về phòng, Tiết Nam Tinh bị Lăng Hạo giám sát, lấy hòm nghiệm thi.

Thi thể Liễu Giác đã được đặt lên hương án. Vì được vớt từ dưới nước lên, đột ngột gặp nhiệt độ cao khiến thi thể phân hủy nhanh hơn, lúc này đã tỏa ra mùi hôi thoang thoảng. Lăng Hạo vừa đến gần, bụng liền cuộn lên như sóng.

“Lúc nãy đứng xa còn chưa thấy gì, giờ lại gần mới biết hôi đến thế.” Lăng Hạo nhăn mặt bịt mũi, lùi lại nửa bước, vẻ mặt đầy ghê tởm.

Tiết Nam Tinh không lên tiếng, thậm chí còn tiến thêm một bước, thong dong mở hòm, lấy ra một viên Tô Hợp Hương đưa cho Lăng Hạo, “Điều kiện có hạn, tạm thời không có hương liệu nào đặc biệt như Thương truật, Tạo giác, thế tử ngậm viên này tạm thời vậy.”

Lăng Hạo bịt chặt mũi miệng, mày cau lại, hồ nghi nhìn Tiết Nam Tinh, không chịu đưa tay nhận.

“Nếu Thế tử không muốn nôn mật xanh mật vàng ra thì vẫn nên nhận lấy, xem tình trạng thi thể…” Tiết Nam Tinh liếc nhìn thi thể, “Chốc nữa còn phải giải phẫu.”

“Giải… giải phẫu?” Lăng Hạo trừng mắt, dạ dày lại cuộn lên, vội vàng nhận lấy Tô Hợp Hương ngậm vào, rốt cuộc mới áp chế được cảm giác buồn nôn.

Tiết Nam Tinh khẽ mím môi cười, cũng ngậm một viên Tô Hợp Hương, sau đó đưa cho Lăng Hạo một tờ danh mục khám tra tử thi.

“Làm phiền Thế tử điện hạ.”

“Đây lại là cái gì?” Lăng Hạo nhận lấy, lật giở soạt soạt.

“Danh mục kiểm tra tử thi. Do Trịnh Đề Hình của tiền triều sáng tạo, Bộ Hình khắc bản ban hành xuống các châu huyện, quy định phàm kiểm tra thi thể phải có Danh mục kiểm tra tử thi, theo từng điều ghi chép đầy đủ, làm ba bản, hai bản báo cáo lên châu huyện và Đề Hình ti, một bản giao cho gia quyến người bị hại.” Tiết Nam Tinh giải thích.

“Hiện tại ta vẫn là nghi phạm số một trong mắt Thế tử, triều đình lại chưa phái quan viên đến nghiệm thi, chỉ có thể làm phiền Thế tử tự mình ghi chép lại chi tiết.”

Đồng tử Lăng Hạo chấn động, “Ngươi lại để ta, đường đường một Thế tử Vương phủ, ghi chép nghiệm thi cho ngươi?”

Tiết Nam Tinh nghiêm mặt, giọng điệu lại có chút trêu chọc: “Nếu không tự mình ghi chép, Thế tử làm sao biết ta không lừa gạt ngài?”

Lăng Hạo liếc nhìn nàng, bĩu môi, bất đắc dĩ nhận lấy Danh mục kiểm tra tử thi, lại lấy bút mực từ trên bàn bên cạnh, làm theo lời Tiết Nam Tinh, bắt đầu ghi chép.

Tiết Nam Tinh quay người đeo bao tay, khí chất quanh thân liền biến đổi, vẻ nghiêm túc và tập trung hiện lên trong mắt, trên trán như khắc bốn chữ “không quen miễn tiếp”.

Lăng Hạo nhìn thấy, lại cảm thấy có vài phần giống vị biểu huynh nghiêm nghị của mình, bất giác nín thở, không dám quấy rầy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc