Lúc Phó Cảnh Tri lái xe tới, mẹ Phó đang ở trong vườn hái rau. Bà không mang bao tay, ngồi xổm ở trong vườn, nhìn thấy bọn họ từ trên xe xuống, bà ngẩng đầu lên cười với bọn họ, rồi lại tiếp tục công việc của mình.
Thật giản dị, thái độ cũng vô cùng thân mật.
Kiều An xách trên tay hai hộp bánh trung thu, sự căng thẳng ban đầu trong nháy mắt cũng phai nhạt đi.
“Mau vào trong ngồi đi, mẹ đang bận một lát.” Phó Cảnh Tri đem túi đồ trong tay cô đặt ở trên bàn ăn. Trước lúc xuống xe, cô nói muốn tự mua bánh trung thu cho bà, mặc anh cùng Chu Hoan nói mẹ sẽ không để tâm đâu, cô cũng không chịu từ bỏ: “Sáng nay mẹ anh làm sủi cảo chiên, muốn ăn một chút không?”
Tối hôm trước, anh trở về nhà mẹ, hôm nay là cố ý tới đón Kiều An, thuận tiện mang theo Chu Hoan đi.
Kiều An ngó đầu ra nhìn mẹ Phó đang bận rộn, cô ngồi một lát rồi lại đứng lên: “Để em ra giúp dì.”
Nói xong, trực tiếp chạy đến vườn rau nhỏ.
Chu Hoan thấy thế cũng muốn cùng ra, lại bị Phó Cảnh Tri giữ chặt: “Mẹ chồng nàng dâu nói chuyện phiếm, em ra đấy làm gì?”
Bộ dạng khoe khoang kia làm cô ấy nghiến răng nghiến lợi lại.
“Ồ, thăng chức rồi sao? Thật không đâu vào đâu cả!” Cô ấy nhéo một miếng sủi cảo lớn cho vào miệng: “Vậy còn tới tìm em làm gì?”
Phó Cảnh Tri duỗi tay, không chút lưu tình mà nhéo má Chu Hoan, sau đó nhẹ nhàng xoay người đi: “Không lớn không nhỏ.”
Thật ra Chu Hoan không thấy đau, nhưng cô ấy kêu “a ui” rồi hét lớn: “Em đi mách chị dâu.”
Cô ấy cầm hộp sủi cảo chiên lên, đuổi theo Phó Cảnh Tri ra ngoài.
Kiều An ngồi xổm bên cạnh mẹ Phó, cô cũng muốn giúp, nhưng cô nhìn xong, lại nhận ra mình không biết làm: “Dì, mỗi ngày dì đều tự hái rau sao ạ?”
“Ừ, tự mình làm sẽ tốt hơn.” Mẹ Phó bỏ rau vào trong rổ: “Con có thích ăn lê với đào không? Đằng sau nhà có cây lê với cây đào, sang năm con tới, ăn đào trước rồi lại ăn lê.”
Mẹ Phó cong môi lên, ánh mắt tràn ngập sự ấm áp.
Kiều An ngẩn ra, sau đó nhìn bà chằm chằm.
Dường như nhận thấy ánh mắt nóng bỏng của cô, mẹ Phó dừng lại động tác tay, cũng nhìn qua.
Khi bốn mắt nhìn nhau, cô nhận ra cặp mắt kia thật giống Phó Cảnh Tri, đều tràn ngập ý cười ấm áp, có chút yếu ớt, lại rất thoải mái, dường như ẩn chứa sự dịu dàng và kiên nhẫn vô hạn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
