Kiều An nhướng mày lắc đầu, lời nói là đối với người ở đầu dây bên kia: “Không thể giảm giá sao? Tôi là khách quen mà.”
Đầu dây bên kia không biết là đang nói cái gì, đầu cô khẽ lắc lư, mái tóc rối tung của cô lưới qua cổ Phó Cảnh Tri, đặc biệt ngứa. Anh bỗng sinh ra một chút bất lực, đặt cây bút trong tay xuống, thân thể anh dựa về phía sau, khiến tư thế của cô lúc này cũng thay đổi theo.
Sau đó, cánh tay dài duỗi ra, cô liền rơi vào một vòng tay ấm áp.
Kiều An khẽ cười, nhìn anh chớp hạ đôi mắt, giây tiếp theo, liền trở về bộ dạng lúc ban đầu, nghiêm túc thương lượng với bên thiết kế.
Phó Cảnh Tri chịu thương chịu khó trở thành cái gối ôm, thỉnh thoảng giúp cô thay đổi tư thế. Bên tai là giọng nói khi thì nôn nóng, khi thì nhẹ nhàng của cô, tất cả đều là về việc trang trí và mở cửa tiệm mới. Anh chưa bao giờ làm việc này nên không thể cho ý kiến được, chỉ kiên nhẫn lắng nghe.
Trong lúc lắng nghe, một bàn tay liền không thành thật, thử thăm dò nắm lấy bàn tay đang nhàn rỗi của cô, lại mở bàn tay cô ra, đặt vào trong tay mình mà so sánh.
Tay cô thật là bé.
Tay trong tay mà vuốt ve, ngón tay cùng bàn tay còn có thể cảm nhận được mấy vết chai mỏng, thật sự không phù hợp với bàn tay non mịn của những cô gái thập niên 90.
Vì thế, Phó Cảnh Tri cúi đầu, ngón tay tinh tế sờ lên những vết chai trên tay Kiều An, dịu dàng mà nhẹ nhàng vỗ về.
Lòng bàn tay tê dại, như có một chiếc lông chim nhẹ nhàng lướt qua, Kiều An chịu không nổi, dùng sức thoát khỏi tay anh, hung hăng quay đầu trừng mắt nhìn anh.
Phó Cảnh Tri không thèm để ý tới biểu cảm nhỏ thay đổi trên gương mặt cô, lại một lần nữa cầm tay cô. Anh hơi cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên lòng bàn tay cô.
Kiều An tức khắc nói không ra lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
