: YuuKiều An về đến nhà, cô đã sớm chuẩn bị tinh thần. Chờ lúc cô nói xong, cô nhìn thấy sắc mặt ba mẹ đều không tốt.
Nhưng cô cũng không muốn thỏa hiệp: “Hầu như ngày nào con cũng nghĩ tới chuyện này, tuyệt đối là suy nghĩ vô cùng kỹ càng, không phải là sự bốc đồng của tuổi trẻ.” Cô đã suy nghĩ rất lâu, vẫn cảm thấy những lời này nên nói với ba mẹ càng sớm càng tốt, không thể kéo dài ra nữa.
Ba Kiều thần sắc bất định, dường như có chút bực tức, nhưng bị ông gắt gao ngăn lại.
Ngày đó lúc ở trong bệnh viện, ông nhìn thấy rõ ràng mấy chứ Meniere cùng với một vài từ ngữ ghê người trên bệnh án. Ông bởi vì thân thể không tốt, hàng năm đều tới bệnh viện để kiểm tra định kỳ, người tới khám bệnh nhiều như vậy, nhìn một cái là biết.
Sau đó, ông quả thực nhìn thấy máy trợ thính bên tai mẹ Phó, còn có gì không hiểu được sao?
“Kiều An, sẽ bị di truyền, con đã từng nghĩ tới chưa?” Ngữ khí của ông vô cùng nghiêm khắc.
Kiều An đã chuẩn bị tâm lý từ trưa. Cô định sau khi trở về nhà sẽ nói ra tất cả những gì mình suy nghĩ trong đầu cho ba mẹ biết. Vì thế, cô thực sự thản nhiên, từ từ giải thích: “Ba, sai rồi, nó không phải di truyền hoàn toàn mà chỉ di truyền một số triệu chứng nhất định thôi. Chỉ cần chăm sóc sức khỏe tốt thì sẽ không khác gì người bình thường cả.”
“Phó lão sư đã ngoài 30, nhưng anh ấy thực sự khỏe mạnh.”
Ba Kiều còn muốn nói gì đó, liền bị mẹ Kiều cản lại, ngồi bên cạnh giận dỗi nói: “Con cho rằng mẹ với ba con không đi hỏi qua bác sĩ sao? Kiều An, cậu ta còn trẻ, nhưng đâu có thể nói trước được điều gì? Chẳng may cậu ta cũng bị như thế thì làm sao bây giờ? Choáng váng, không thể nghe thấy âm thanh, con tưởng đấy là chuyện đùa sao? Đến lúc đó gánh nặng gia đình đều dồn hết lên vai con, con định làm thế nào? Cả đời nuôi cậu ta sao?”
Anh thực sự quan tâm đến thân thể mình hơn bất cứ ai.
Thấy thực sự hài lòng và mãn nguyện, cũng là anh đã từng nói qua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
