: YuuBa Kiều và mẹ Kiều bị con gái mình cùng Sở Mịch kéo tới tọa đàm của Phó Cảnh Tri. Vừa mới tới cửa, hai người lập tức phát hiện có gì đó không ổn!
Lúc này, muốn rời đi cũng không còn kịp nữa, mẹ Kiều không tán đồng nhìn Kiều An: “Kiều An.”
Kiều An cười hai tiếng “ha ha”, sau đó bám chặt lấy cánh tay của mẹ Kiều: “Cũng đã tới rồi, hay là cứ vào xem thử một lát. Con không nói cho Phó lão sư là hôm nay chúng ta sẽ tới. Anh ấy ở nơi có ánh sáng còn chúng ta ở trong bóng tối, vừa lúc có thể tìm hiểu, đúng không?”
“Chú dì, nếu hai người cảm thấy không hài lòng, chúng ta sẽ rời đi, Phó lão sư sẽ không phát hiện ra đâu ạ.” Sở Mịch thấy thế, cũng phụ họa theo.
Sau đó, ba Kiều bất đắc dĩ nhìn về phía mẹ Kiều, rốt cuộc vẫn là mủi lòng.
Buổi tọa đàm của Phó Cảnh Tri được tổ chức trong khán phòng nhỏ ở tầng một của thư viện. Có rất nhiều sinh viên tới dự, khi bọn họ đến nơi, hơn nửa phòng đã chật kín chỗ ngồi. May mà Sở Mịch đã nhờ bạn học của cô ấy giữ cho họ mấy chỗ, cô chen qua vài người rồi ngồi xuống góc trong cùng.
Lúc ấy Phó Cảnh Tri đã tới, đang ở trên bục chuẩn bị bài giảng.
Hôm nay anh mặc tây trang cùng cà vạt được thắt rất gọn gàng, Kiều An nhận ra, vào những dịp quan trọng như này, anh luôn ăn vận chỉn chu như vậy.
“Phó lão sư dạy học rất nghiêm túc, các sinh viên trong giờ học của thầy ấy cũng không dám ho he làm việc riêng cho dù là việc nhỏ nhất đâu ạ.” Sở Mịch ngồi bên cạnh ba Kiều, chỉ vào Phó Cảnh Tri đang đứng trên bục, nói: “Các giáo viên khác đều nói Phó lão sư là một người rất nhàm chán, ngoại trừ đọc sách và viết luận văn ra, thầy ấy không đi chơi bao giờ đâu ạ.”
Nói xong, cô ấy nhìn Kiều An đang nhìn mình bằng ánh mắt tán dương, âm thầm gật gật đầu: “Chú, dì, con học môn của Phó lão sư trong một năm. Phó lão sư đứng đắn đến mức không thể đứng đắn hơn đâu ạ, là người nổi tiếng có đời tư trong sạch nhất trong học viện.”
Mẹ Kiều nhìn Phó Cảnh Tri từ trên xuống dưới đánh giá: “Sở Mịch, hẳn là con đã bị Kiều An mua chuộc rồi đúng không, con nói Phó lão sư như vậy có quỷ mới tin.” Bà một chút cũng không tin lời hai cô gái nói.
Sở Mịch thè lưỡi: “Con dám vỗ ngực mà khẳng định luôn ạ.” Cô ấy mím môi bảo đảm.
Phong thái nhẹ nhàng, ôn hòa, lịch sự, xác thật là không tồi.
Trong nháy mắt ba Kiều có chút mềm lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
