: YuuKiều An ấn nút thang máy, trốn tránh không dám nhìn sắc mặt ba Kiều.
Vừa rồi, sắc mặt ba cô như mưa gió sắp tới, âm trầm đến đáng sợ.
Từ khi cô biết nhớ được đến nay, đây là lần đầu tiên ba cô đối với cô như vậy. Mặc dù lúc trước cô bỏ ngoài tai việc ba mẹ cô yêu cầu học cao học hoặc là đi làm ở một công ty lớn, vẫn kiên trì muốn mở cửa hàng, ba cô cũng chưa từng nghiêm trọng như vậy.
“Ba.” Kiều An sau một lúc do dự, lựa chọn thẳng thắn nói: “Gần đây con có bạn trai, mấy ngày nay mới xác định quan hệ. Thật sự, không lâu đâu, mới mấy ngày thôi.”
Ba Kiều không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm mấy con sổ màu đỏ đang nhảy lên trên thang máy, mím chặt môi.
Thang máy “đing” một tiếng, Kiều An theo ba Kiều đi vào bên trong, trong thang máy còn có mấy bác sĩ mặc áo blouse trắng nữa, cô đành phải ngừng không nói tiếp.
Chờ rời khỏi bệnh viên, cô mới nói tiếp: “Ba, con thật sự không cố ý mà.” Cô cẩn thận giật giật ống tay áo ba mình.
Lúc này, ba Kiều không né tránh nữa.
“Ba, chỉ là con không có cơ hội để thẳng thắn thôi.” Cô nhẹ nhàng thở ra, cười hì hì thò lại gần: “Thật sự, mắt nhìn người của con gái, ba mẹ còn không yên tâm sao?”
“Mắt nhìn người?” Ba Kiều cười khẩy.
Dường như ông nhớ lại lúc cô còn học đại học, cô với Tần Triệu yêu nhau đến sống dở chết dở.
Kiều An bĩu môi: “Ba, Phó lão sư thực sự rất tốt, hôm nào con sẽ đưa anh ấy về nhà cho ba xem, được không ạ? Ba và mẹ nhất định sẽ thích.”
Cô cho rằng ba cô chỉ vì cô giấu diếm không nói cho ông nên mới tức giận.
Ba Kiều rũ mắt, sau đó mở cửa phụ xe ra ngồi vào, chờ Kiều An lên xe, ông hỏi: “Cậu ta là giảng viên đại học?”
Vừa rồi cùng mẹ Phó nói chuyện phiếm, ba Kiều cũng có hỏi qua một chút.
“Vâng, giảng viên đại học, là giảng viên môn chuyên ngành của học viện Công Quản.” Trong lòng Kiều An nóng như lửa đốt, cô phải tìm thật kỹ từ mới dám trả lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
