: YuuThứ bảy, Kiều An tới tiệm, Hạ Lan đã tới từ sớm, đang bận rộn ở trong phòng bếp.
“Chị Hạ, chị chú ý tới sức khỏe mình một chút được không.” Cô vẫn còn nhớ tới việc Hạ Lan đột nhiên ngất xỉu.
Hạ Lan cười: “Chị không sao rồi.” Cô ấy bước tới trước quầy thu ngân, trên tay vẫy còn cầm khay bánh: “Có chuyện gì vui sao?”
Kiều An sờ sờ mặt mình, nụ cười trên môi không thể che giấu được: “Rõ như vậy sao ạ?”
Hạ Lan đặt khay xuống, vươn tay ra nắm lấy cằm cô xoay trái xoay phải, “chẹp chẹp” hai tiếng nói: “Hôm nay trước khi ra cửa không soi gương sao? Cười tươi hơn hoa rồi đó.”
“Chị.” Kiều An phối hợp nâng cằm lên: “Ngày hôm qua em đã thoát kiếp độc thân rồi, bắt đầu thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt.” Cười tươi thừa nhận.
Hạ Lan kinh ngạc: “Cùng Phó lão sư?”
Hạ Lan nghe vậy, sắc mặt thay đổi, muốn nói gì đó lại thôi: “Phó lão sư…” Thấy Kiều An nhìn qua, ánh mắt vô cùng tò mò, cô ấy lại chuyển sang chuyện khác: “Trước kia chị có nghe nói sức khỏe mẹ anh ấy không được tốt, phải xin nghỉ hưu sớm.”
Kiều An nhớ tới chuyện mẹ Phó mang máy trợ thính, không cần hỏi cô cũng có thể đoán được, mẹ Phó chắc hẳn phải chịu đựng nhiều bệnh tật. Thực ra sau khi biết Phó Cảnh Tri muốn đưa mẹ anh tới bệnh viện, cô muốn hỏi một chút, nhưng cuối cùng vẫn là không thể hỏi ra, cô cảm thấy hai người vừa mới ở bên nhau mà hỏi chuyện này thì không hay chút nào.
Hiện tại nghe Hạ Lan nói vậy, cô càng nghĩ lại càng thấy lo, cô cảm thấy chính mình dường như không quan tâm tới mẹ Phó.
“Chị Hạ, có thể kể cho em nghe không?” Cô hỏi.
Hạ Lan không nói gì, trong mắt hiện lên một tia ảo não.
Kiều An thấy thế thì không muốn hỏi nữa: “Vậy lần sau em trực tiếp hỏi Phó lão sư vậy.” Cô đoán được điều mà Hạ Lan biết nhất định là Mục Thừa Dương nói, cô cũng không muốn động tới chuyện buồn trong lòng chị Hạ.
“Chị đi trước nhé.” Nói xong, Hạ Lan bưng khay lên đi vào trong phòng bếp.
Mới sáng sớm mà trên Wechat đã có mấy đơn hàng, Kiều An không có thời gian suy nghĩ tới mấy chuyện đó, sau khi tĩnh tâm vội vàng tiếp nhận đơn.
Chuông gió ở trước cửa vàng lên, có người đẩy cửa bước vào, cô theo thói quen ngẩng đầu, đột nhiên sửng sốt.
Có hai cô gái kéo tay nhau, vừa nói vừa cười bước vào. Hai người đều vô cùng xinh đẹp, chậm rãi đi tới, tạo nên một khung cảnh vừa vui vừa đẹp.
Trong lòng Kiều An khẽ rùng mình, nhưng không bộc lộ ra trên mặt: “Cô Nhạc, cô tới mua bánh kem sao?”
Trên mặt tuy tủm tỉm cười, nhưng trong lòng cô lại nghĩ thầm, thật là trùng hợp, tối qua cô với Phó Cảnh Tri vừa thành đôi, hôm nay Nhạc Tư Dư liền tìm đến cửa.
Không biết là tin tức truyền đi quá nhanh, hay thực sự chỉ là trùng hợp.
Nhạc Tư Dư buông cánh tay bạn mình ra: “Tôi đi xem phim, cho tôi hai ly trà sữa.”
Kiều An “ồ” một tiếng: “Cô dùng vị gì?”
Nhạc Tư Dư nghiêng đầu nói gì đó với cô bạn đi cùng, sau đó, cô ấy tới ghế ngồi chờ: “Nghe nói cô cùng Cảnh Tri ở bên nhau?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
