: YuuPhó Cảnh Tri trở lại văn phòng, hầu hết các lão sư đều đang ở trong phòng. Khai giảng xong đều rất bận, hiện tại mọi người đều đang cúi đầu làm việc, không phải chỉnh sửa bài giảng thì cũng là xem luận văn. Anh bước nhẹ nhàng trở về chỗ ngồi của mình, có một số thứ mãi không thể nghĩ ra được.
Hai tiết học gần đây anh đều nhìn thấy Kiều An, anh vô cùng xúc động. Ma xui quỷ khiến thế nào, ngày hôm qua và ngày hôm nay, đặc biệt là tiết của Tần Triệu, anh đều làm “tiểu nhân”, đứng ở cửa sổ âm thầm “rình mò”.
Không ngờ lại không thấy cô ấy.
Cho nên, Kiều An cố ý tới học tiết của anh?
Phó Cảnh Tri xoa xoa huyệt thái dương, anh đối với chuyện tình cảm cũng không hiểu rõ lắm. Trước đây đầu óc anh chỉ toàn xoay quanh học thuật cùng sách vở, đối với chuyện tình cảm anh hầu như là không quan tâm đến, dựa theo thói quen làm việc hàng ngày, đối với những chuyện không am hiểu lắm, anh đều chờ tìm hiểu kĩ càng, nắm chắc rồi mới có thể ra tay.
Chỉ là lúc này, anh không biết nên bộc lộ niềm vui của mình như thế nào.
“Phó lão sư, cùng với học viện trưởng tham gia hội nghị liên tịch về rồi sao?” Chu lão sư lúc này mới từ bên ngoài về, thấy Phó Cảnh Tri ngồi thất thần một chỗ, một cảnh tượng hiểm khi thấy được, anh ta nhịn không được mà hỏi.
Phó Cảnh Tri hoàn hồn, tươi cười ôn hòa nói: “Mới kết thúc không lâu, viết nốt hai cái báo cáo là xong.”
Chu lão sư vỗ vỗ lên vai anh nói: “Quả nhiên là người tài giỏi thì luôn bận rộn.”
Phó Cảnh Tri chỉ cười không nói gì.
Chu lão sư lấy sách giáo khoa trong túi ra: “Sinh viên bây giờ càng ngày càng lắm trò, tìm mọi cách trốn học, lý do thì nhiều vô kể, đâu giống chúng ta lúc trước đâu…”
Lời nói vừa dứt, mấy lão sư trong phòng cũng bắt đầu sôi nổi bàn luận, Phó Cảnh Tri cũng cầm cốc trà lên, hiếm khi mà tham gia vào.
“Nhưng mà, Phó lão sư, cũng chưa thấy ai dám trốn tiết học của cậu.” Có lão sư chuyển đề tài tới anh, cười trêu ghẹo.
Phó Cảnh Tri lắc đầu: “Không hẳn thế.”
Có một cô gái lá gan khá lớn, dám tới lớp ký thay tên, còn đi học thay cho bạn mình.
Bị anh bắt gặp tận hai lần.
Nghĩ vậy, Phó Cảnh Tri trầm tư, Sở Mịch cũng là con gái, có lẽ anh nên đi tìm cô ấy, hỏi một chút về Kiều An.
Rốt cuộc, muốn theo đuổi cô cũng không hẳn là dễ dàng gì.
*
Buổi chiều Kiều An tới cục Thuế có chút chuyện. Đôi khi, ở tiệm bánh có nhận một vài đơn lớn ở trường học hay các xí nghiệp, bên đó đều yêu cầu cô tới kiểm tra. Nhưng lần này, trong cửa hàng tình cờ có hai khách gọi sữa lắc với bơ, không đến một trăm tệ, tự nhiên bên này cũng muốn cô tới kiểm tra một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
