: YuuSở Mịch bị lôi kéo tới buổi tọa đàm của học viện Công Quản, thiếu chút nữa là cạch mặt Kiều An.
Không chút gì liên quan tới việc học cũng như việc lựa chọn nghề nghiệp tương lai của cô ấy cả, cô ấy tức suýt nữa muốn hộc máu: “Thật muốn tức chết mà! Cũng không biết kiếp trước tớ thiếu nợ gì cậu nữa?”
Nghĩ rồi nghĩ mãi, tròng mắt Sở Mịch đảo liên hồi: “Kiều An, nếu hai người thành đôi thật, có phải nên phát một hồng bao lớn cho tớ không? Nếu không có tớ, hai người có thể quen nhau được sao?”
Kiều An tìm một chỗ ngồi không xa lắm, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy, Phó Cảnh Tri đang nói chuyện cùng với mấy lão sư, bên môi là một nụ cười nhẹ.
Đại khái chính là duyên phận!
Cô tự nhủ vô cùng chắc chắn.
Buổi trưa hôm nay, Kiều An với Sở Mịch ăn cơm trong nhà ăn của F đại, mới ăn được một nửa, cô nhận được một bức ảnh từ Phó Cảnh Tri, là một cái thiệp mời theo phong cách cổ xưa. Nghe nói có lão sư ở học viện Công Quản đã bao hai bàn tại nhà hàng trà kiểu Hongkong ở gần trường, còn phát cả thiệp cưới nữa. Phó lão sư đặc biệt chụp thiệp mời gửi cho cô, nói là không thể để mẹ anh biết được, mấy năm gần đây anh đều nhận được thiệp đỏ, sợ đến lúc đấy không biết nói với mẹ như thế nào.
“Được, nếu về sau thành thật, tớ sẽ gửi cho cậu một cái bao hồng bao thật lớn.” Kiều An nhớ lại, sửa lại lời nói.
Sở Mịch nhướng mày, lại thấy buồn cười.
Kiều An quay bút trên tay, vẫn luôn nhìn Phó Cảnh Tri. Anh đứng ở đằng trước, trong tay lúc này còn cầm theo tờ giấy, nam lão sư bên cạnh đưa cho anh một cây bút, anh lấy tay để lót, ở trên tờ giấy A4 bắt đầu viết viết gì đó.
Mấy lão sư bên cạnh đều gật đầu liên tiếp.
Sở Mịch nhìn theo cô rồi lại cúi xuống, click mở thư mục ảnh chụp, trong đấy có ảnh của Hàn Chinh, giơ ra trước mặt Kiều An: “Này, người chị em, chớp mắt một cái mà nhìn xem, Hàn Chinh so với Phó Cảnh Tri đẹp hơn nhiều! Còn nữa, chẳng qua cậu chưa nhìn thấy cảnh Phó lão sư tranh luận với sinh viên, lúc đó, xì…”
Quả nhiên, Kiều An bị chú ý bởi bức ảnh, lại thật nghiêm túc nhìn người con trai mặc tây trang, đi giày da trên màn hình. Chờ cô xem xong liền đẩy tay Sở Mịch ra: “Không cảm nhận được.” Chính là cảm thấy Phó Cảnh Tri so với Hàn Chinh đẹp hơn nhiều.
Sở Mịch trừng mắt liếc cô một cái: “Cậu đây chính là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi!”
“Cảm ơn vì đã khích lệ.” Kiều An tiếp lời.
Lại đổi lấy vài cái nhìn xem thường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
