Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa nghe tới đó, đừng nói là Chu Quế Vân cùng ba người chị dâu phải nhìn nhau đầy ngạc nhiên, ngay cả Giang Thiển cũng không giấu được sự bất ngờ.
“Ba quay một kêu” là ba món đồ: radio, xe đạp, máy may và thêm đồng hồ đeo tay là những thứ bắt đầu trở thành tiêu chuẩn sính lễ từ cuối những năm 50.
Thường thì chỉ có những gia đình khá giả ở thành thị mới có đủ ba chuyển một hưởng, ấy vậy mà nay, năm 1968, nạn đói mới qua chưa bao lâu, bao nhiêu nhà còn nghèo tới mức không đủ quần mặc, thế mà...
Về phần “bốn mươi tám cái chân”, tức giường đôi bốn chân, bàn ăn bốn chân, bốn cái ghế là 16 chân, hai rương đồ là 8 chân. Một tủ thấp bằng 4 chân, một tủ áo lớn bằng 4 chân. Một tủ áo nhỏ 4 chân, bàn trà nhỏ 4 chân. Tổng cộng bốn mươi tám cái chân!
Lúc cưới xin, chỉ cần có “ba mươi sáu cái chân” là đã rất nở mày nở mặt rồi.
Lần trước nhà họ Vương vì thật sự kết thân với nhà họ Giang nên mới đưa ra sính lễ cao gồm bốn mươi tám cái chân, thêm một máy may, sính lễ năm mươi tệ. Tính ra cũng đã là rất “chịu chơi” rồi.
Chứng tỏ nhà họ Vương đúng là vừa ý cô gái Giang Thiển, thật lòng muốn cưới về làm dâu.
Chính vì điều kiện nhà họ Vương khá ổn, cộng thêm thành ý ấy nên phía bên Giang mới đồng ý cho đôi bên gặp mặt.
Thế nhưng giờ đây, cái mức sính lễ mà nhà họ Vương đưa ra lại bị nhà họ Hàn đạp xuống thành cát bụi!
“Nghe nói là vì biết nhà họ Vương từng đưa ra sính lễ thế nên nhà họ Hàn mới cố tình đưa ra cao hơn để áp đảo?” Triệu Ái Phượng không nhịn được mà nói.
Lẽ nào bà mối Trương này đã lỡ miệng kể chuyện trước đây nhà họ Vương từng suýt thành thông gia với em út rồi?
Giang Thiển không lên tiếng, nhưng trong đầu lại không kìm được mà hiện lên hình ảnh chàng lính điển trai tuấn tú hôm qua, chẳng lẽ chính là Hàn Thế Quốc?
Và đúng là như vậy thật.
Bà mối Trương cười nói: "Đúng rồi đấy, Thế Quốc gặp Thiển Thiển rồi. Cậu ấy nói hôm qua trên đường về tình cờ gặp được, còn nghe đám học trò gọi con bé là cô giáo Giang, rồi miêu tả ngoại hình, hỏi tôi có phải là nó không. Tôi vừa gật đầu, cậu ấy lập tức nói ngoài khoản Ba quay một kêu thì còn muốn sắm thêm mấy món đồ lớn làm sính lễ nữa, đều là vì biết người đó là Thiển Thiển mà thêm vào đấy!"
Giang Thiển vốn không quá hứng thú với mấy món đồ lớn như đồng hồ gì đó. Nhưng cô thật sự không ngờ, chàng lính đẹp trai hôm qua lại chính là Hàn Thế Quốc.
Cô còn tưởng người như anh không biết sẽ rơi vào tay chị em nhà nào, kết quả không chừng lại rơi trúng mình?
Ừm... Giang Thiển quyết định gặp mặt thử một lần. Nếu người đó ổn, cô sẽ lấy!
"Em gái, em còn nhớ Hàn Thế Quốc trông thế nào không? Cậu ta thấy em, em có nhìn thấy cậu ta không?" Tô Chỉ Nhu nhoẻn miệng cười hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


