Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vừa Theo Quân Đã Mang Song Thai, Cô Vợ Cá Mặn Trở Thành Bảo Bối Của Sĩ Quan Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Hai đứa nhỏ Giang Vi Dân và Giang Vi Đảng thì cứ để mặc cho chúng chơi đùa. Nhưng Vi Hồng và Vi Quân đã sáu tuổi, sang năm vào lớp một rồi nên Giang Thiển sẽ tranh thủ dạy thêm cho hai đứa, dạy đếm số và viết tên mình.

Giang Thiển tập trung kèm học chủ yếu là cho cậu cháu lớn Giang Vi Quốc. Bởi vì có cô út đặc biệt chỉ dạy riêng nên trong lớp, Giang Vi Quốc đã giữ vững vị trí số một suốt một thời gian dài.

Cậu còn là lớp trưởng nữa đấy!

Có thể nói, ngoài hai đứa nhỏ nhất thì ba đứa còn lại tối nào cũng phải theo cô út Giang Thiển học bài.

Giang Vi Dân và Giang Vi Đảng thì không cần học phụ đạo, nhưng chúng lại rất thích chui vào phòng cô út.

Giang Thiển cũng rộng rãi, mỉm cười nói:

"Sáng mai ngủ dậy, cô phát cho mỗi đứa một viên kẹo sữa, nhưng mà “suỵt”, không được nói ra ngoài nhé."

Ba trai hai gái, năm cái đầu chụm lại gật gật như mấy củ cải nhỏ.

Ăn kẹo là bí mật giữa tụi nhỏ với cô út, ai dám nói ra chính là phản bội, là Hán gian!

Phản bội với Hán gian là danh xưng bị coi thường nhất. Ngay cả khi chơi trò chơi, lũ trẻ cũng chẳng ai chịu đóng vai phản bội hay Hán gian, ai cũng giữ bí mật như giữ vàng.

Nhưng người lớn chẳng lẽ lại không biết? Chỉ là làm như không biết thôi.

Giang Thiển ở trong phòng nhỏ của mình, dạy cháu trai cháu gái học bài, làm “vua tụi nhỏ”.

Còn trong nhà chính, ba cô là đội trưởng Giang thì bị mẹ cô gọi vào phòng nói chuyện.

"Ông thấy nhà họ Hàn thế nào?" Chu Quế Vân chẳng cần vòng vo với chồng mà nói thẳng vào vấn đề.

Lời Giang Nguyệt vừa nói thực sự khiến bà bận lòng cho nên không kìm được nảy sinh vài suy nghĩ.

Hồi trước nhà họ Hàn có thể đính hôn với phòng hai cũng chính là nhờ em chồng bà, người đã gả sang thôn Hàn làm mối dẫn đường.

Em chồng bà gả vào đúng chi bên nhà họ Hàn, đều là họ hàng cả. Bà từng hỏi riêng em chồng, mà cô út nhà họ Giang gần như do bà nuôi lớn. Tính tình thế nào thì một người chị dâu như bà nắm rõ trong lòng bàn tay, là người rất đàng hoàng.

Còn cậu thanh niên bên đó thì được khen tới tấp.

Em chồng bà chỉ nói một câu:

"Không phải người tốt, em tuyệt đối không giới thiệu cho cháu gái mình."

"Nhìn một cái cũng không thiệt gì." Ba Giang không phản đối.

"Được, tôi đi nói với Thiển Thiển." Sau khi bàn bạc với chồng xong, Chu Quế Vân cũng không chậm trễ mà lập tức sang phòng con gái.

"Bà nội có chuyện muốn nói với cô út, mấy đứa ra ngoài đi." Chu Quế Vân ra hiệu.

Một đám đầu củ cải tuy không nỡ nhưng vẫn chậm rãi rời khỏi mấy quyển truyện tranh trong phòng cô út.

Chờ lũ nhỏ ra hết, Chu Quế Vân mới mỉm cười nói:

"Thiển Thiển, mai con vẫn nghỉ ca điều độ đúng không?"

"Vâng ạ." Giang Thiển cười rồi mời mẹ ngồi xuống.

Chu Quế Vân ngồi xuống, hỏi tiếp:

"Mai có muốn vào thị trấn đi dạo một vòng không? Mẹ nghe anh Tư con nói bộ phim đang chiếu cũng hay lắm."

"Không đâu mẹ, hiếm lắm mới có một ngày nghỉ, con chỉ muốn ở nhà ngủ nướng thôi."

Giang Thiển không có hứng vào thị trấn, bởi vì hai năm nay đã đi không ít lần, phim ảnh gì cũng xem qua rồi nên chẳng còn gì thú vị. Ở nhà làm cá mặn nằm ườn còn hơn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc