Họ đương nhiên hiểu rõ chuyện này nặng nhẹ thế nào.
Chu Quế Vân lướt mắt một cái về phía Giang Nguyệt, ánh nhìn lạnh lùng như băng:
Trong lòng cô ta cười khẩy: Tôi vốn định tha cho con gái bác một lần. Nhưng đã dám ra tay đánh tôi, còn dám đe doạ tôi? Vậy thì tôi sẽ khiến con gái bác phải goá bụa cả đời!
Cô ta chính là kiểu người tính toán chi li, thù dai hận sâu. Ai mà dám trừng mắt với cô ta một cái thì cô ta cũng đủ sức khiến cả nhà người đó thân bại danh liệt!
“Con còn nói vớ vẩn cái gì nữa!” Tôn thị vội ngăn con gái.
“Con nói toàn là lời thật lòng đó bác gái à!” Giang Nguyệt nhìn Chu Quế Vân, ra vẻ đầy thiện chí:
“Hàn Thế Quốc là quân nhân, cái nghề ấy giờ được coi trọng biết bao? Cũng vì con đợi lâu quá, đợi đến mỏi mòn không thấy người ta về nên mới có suy nghĩ khác. Nhưng hôm nay ba mẹ con đi huỷ hôn, thì lại nghe nói Hàn Thế Quốc thật sự sắp trở về rồi. Bác cho Thiển Thiển đi gặp thử cũng đâu có mất gì đâu!”
“Còn không ngậm miệng vào?” Giang nhị thúc cũng nghiêm giọng quát.
“Cha chẳng phải cũng từng nói sao, điều kiện nhà họ Hàn tốt như vậy, thay vì để lọt vào tay người ngoài, thì để cho Thiển Thiển hưởng còn hơn. Dù sao em ấy cũng là em gái con mà!” Giang Nguyệt làm ra vẻ muốn bù đắp cho em họ, nhìn về phía Chu Quế Vân rồi nói tiếp:
“Con và Hàn Thế Quốc chưa từng gặp mặt, thế nên càng không ảnh hưởng gì nếu để Thiển Thiển đi gặp thử.”
Cái tên Hàn Thế Quốc ấy tuy là “quỷ đoản mệnh”, nhưng theo như nội dung trong sách thì bề ngoài đúng là cực phẩm, năng lực cũng không tầm thường, là kiểu nhân vật có thể ngang tài ngang sức với nam chính.
Với hiểu biết của cô ta về vợ chồng bác cả, chỉ cần họ gặp rồi thì kiểu gì cũng sẽ hài lòng!
Nếu thật sự để Giang Thiển gả cho đối phương thì cô ta cười trong mơ cũng không dứt nổi!
“Chuyện của Thiển Thiển, không đến lượt cô lo vào đâu! Cô nên lo xử lý cái thân mình cho tử tế đi đã rồi hãy nói!” Chu Quế Vân hừ lạnh, nói xong cũng chẳng buồn quay đầu lại mà cùng chồng xoay người rời đi.
Trên đường trở về, cha mẹ họ Giang còn gặp được người cháu là Giang Thủ Lưu.
Là con trưởng của nhánh hai, hôm nay Giang Thủ Lưu đưa vợ con về nhà mẹ đẻ thăm hỏi, giờ mới quay lại. Vừa thấy bác cả và bác gái thì liền vội vàng chào hỏi.
Bình thường, Chu Quế Vân và cha Giang đều sẽ đáp lại nhưng hôm nay cả hai chẳng có tâm trạng đâu mà quan tâm. Hai người chỉ ậm ừ một tiếng nhạt nhẽo rồi rảo bước đi luôn.
Giang Thủ Lưu còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, mà đứng ngây ra một lúc. Vợ anh ta ở bên cạnh thì ánh mắt khẽ lóe lên rồi lập tức nhỏ giọng kể lại chuyện đã nghe trộm được tối qua:
“Tối qua em nói với anh, anh còn bảo em nghe nhầm. Anh nhìn nét mặt bác cả bác gái đi, em nói sai nổi không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
