“A——!”
Ngay lúc Khương Lục Lục quyết tâm, định bụng chờ Vương Ngũ nhào tới sẽ đâm chết tên súc sinh này bằng một nhát dao, một cành cây bỗng quất mạnh vào mông Vương Ngũ, khiến hắn sợ đến hét lên một tiếng, tại chỗ mềm nhũn.
“Ai đấy? Cút ra đây cho lão tử!”
Vương Ngũ một tay giữ quần, một tay nhặt bội đao lên, dáo dác nhìn quanh.
Khương Lục Lục ngẩng đầu, chỉ thấy cành cây không có gió mà vẫn lay động.
Chẳng lẽ là người cô vừa nhìn thấy ban nãy?
“Lục Lục!”
Từ xa dường như truyền tới giọng Lạc Ôn Viễn đầy sốt ruột.
Khương Lục Lục quay đầu bỏ chạy, phản ứng còn nhanh hơn thỏ.
Vừa chạy cô vừa hét lớn:
“Có ma!!!”
Vương Ngũ sợ đến ngã phịch xuống đất, đau đến nhe răng trợn mắt. Nhìn khu rừng tối om, hắn bất giác rùng mình.
Vừa rồi là ma đánh hắn sao?
Khương Lục Lục nói xong liền bước đi. Lạc Ôn Viễn còn định hỏi vừa rồi hình như hắn nghe thấy tiếng Vương Ngũ, nhưng thấy cô đi quá vội nên cũng lập tức đuổi theo.
Màn đêm buông xuống, trong bóng tối dường như có một đôi mắt đang âm thầm dõi theo.
“Mẹ nó, không phải người chạy mất rồi đấy chứ?”
Đinh Đại Chủy thấy trời đã tối đen mà hai người vẫn chưa quay lại, nhổ một bãi nước bọt.
Vừa dứt lời, hắn đã thấy Khương Lục Lục đeo giỏ rau dại sau lưng cùng Lạc Ôn Viễn trở về.
“Đại nhân, ta đi rửa rau dại rồi sẽ nấu canh ngay.”
Ngay cạnh chỗ nghỉ có một con sông nhỏ. Khương Lục Lục nói với Lật thị:
“Con hái được ít thảo dược. Giã nát rồi đắp lên vết thương, sau đó cho cha uống thêm nước, chỉ cần hạ sốt thì chắc chắn sẽ không sao.”
Lật thị tóc tai rối bù, hai mắt vô thần, nửa ôm lấy Lạc Hoài. Nghe vậy, từng giọt nước mắt của bà rơi xuống mặt ông.
“Lạc Hoài, chàng nghe thấy chưa? Chàng không được chết. Con gái chúng ta khó khăn lắm mới tìm về được, một ngày sung sướng cũng chưa từng hưởng. Đến vùng đất khổ hàn ấy, nếu không có chàng che chở cho mẹ con chúng ta, chúng ta phải làm sao đây!”
Khương Lục Lục đưa thảo dược cho Lạc lão phu nhân xử lý, còn mình cho Lạc Hoài uống nước.
Trong nước cô đã cho thuốc kháng sinh, có thể giúp hạ sốt và phòng ngừa vết thương nhiễm trùng.
“Lục Lục, để mẹ.”
Lật thị thấy vậy liền nhận lấy.
Có lẽ lời của Lật thị đã có tác dụng, dù đang hôn mê, Lạc Hoài vẫn uống sạch không còn một giọt. Sau đó Lật thị lại đắp thảo dược cho ông.
Đeo gông trên cổ làm gì cũng bất tiện, Khương Lục Lục bèn cầu xin Đinh Đại Chủy tháo gông ra trước.
Không biết là chiếc khuyên tai hối lộ ban nãy phát huy tác dụng, hay Đinh Đại Chủy thật sự sợ Lạc Hoài chết thì khó ăn nói, hắn cuối cùng cũng tháo chiếc gông trên cổ ông xuống, lần này thuận tiện hơn nhiều.
Khương Lục Lục cùng những nữ quyến khác rửa sạch rau dại rồi quây quanh bếp đá đã dựng lên để nấu canh.
Mọi người đều im lặng, không ai oán trời trách đất. Nữ nhân nhà họ Lạc dù có khóc cũng chỉ lặng lẽ rơi lệ.
Canh rau dại nấu xong, Khương Lục Lục múc ra cho đám nha dịch trước.
“Vương Ngũ đâu? Đi tiểu gì mà lâu thế vẫn chưa về?”
Đinh Đại Chủy đột nhiên lên tiếng.
“Không phải gặp yêu tinh rồi bị mê hoặc đấy chứ? Ha ha ha.”
Một nha dịch bên cạnh bật cười.
“Đi, qua xem!”
Đinh Đại Chủy uống hết bát canh rau dại trong vài ngụm, đứng dậy dẫn người vừa nói đi tìm Vương Ngũ.
Hai người còn lại đang tán gẫu, không rảnh để ý đến người nhà họ Lạc.
Khương Lục Lục tranh thủ cơ hội này bảo mọi người mau uống canh.
“Tỷ tỷ, ngon thật đấy.”
Lạc Ôn Thư sáu tuổi nhìn Khương Lục Lục bằng đôi mắt sáng long lanh.
Cậu bé rất dũng cảm, suốt dọc đường đều tự mình đi bộ, ngã thì tự bò dậy, cũng không khóc.
Vừa rồi lúc cậu cởi giày, Khương Lục Lục đã nhìn thấy hai bàn chân nhỏ đầy những vết phồng rộp.
Một đứa trẻ nhỏ như vậy mà phải đi lưu đày, đúng là tạo nghiệt.
“Mau uống đi, uống xong bảo mẹ đệ đắp thuốc cho.”
Khương Lục Lục xoa đầu cậu. Trong bát canh, cô đã lén cho thêm đường nho nên uống vào có vị ngọt.
Đường xa như vậy, nhất định phải bổ sung thể lực, nếu không rất dễ đổ bệnh giữa đường.
“Lục Lục, muội cũng uống đi.”
Lạc Ôn Viễn đưa bát cho Khương Lục Lục, giục cô uống.
Bát không đủ, cả nhà phải thay phiên dùng chung. Khương Lục Lục bưng bát canh mà lòng không yên.
Người cô nhìn thấy trên sườn núi kia là ai?
Tại sao lại giúp cô?
Khương Lục Lục đang cúi đầu, đột nhiên có người đưa tay xoa đầu cô.
“Lục Lục đừng sợ, chúng ta đều sẽ bảo vệ muội.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

