Vũ Hóa Thiên vội tiến lên đỡ Lương Vũ Đế, kinh hãi nhìn bảo tọa phía trên đã biến mất long ỷ, hít sâu một hơi lạnh.
Quả thực phát rồ!
Đúng là khiến người ta giận sôi!
Xưa nay chưa từng nghe có kẻ trộm nào to gan lớn mật đến vậy. Long ỷ nặng gần nghìn cân, rốt cuộc đám trộm này đã thần không biết quỷ không hay vận chuyển ra ngoài bằng cách nào?
Chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến người ta rùng mình.
Văn võ bá quan quỳ đến tê cả chân mà vẫn không nghe thấy Lương Vũ Đế lên tiếng.
Có đại thần không nhịn được, khẽ ngẩng đầu liếc nhìn về phía long ỷ. Chỉ một cái liếc mắt đã khiến đồng tử họ co rút dữ dội.
Long… long ỷ đâu rồi!? Chẳng lẽ cả long ỷ cũng bị trộm mất? Rốt cuộc là tên trộm hung ác nào lại làm ra chuyện này? Đúng là nghèo đến mức thứ gì cũng lấy!
Các đại thần khác thấy vẻ mặt kinh hoàng của người bên cạnh, cũng tò mò khẽ ngẩng đầu nhìn theo.
Trông thấy bảo tọa trống không, quần thần đều sững sờ.
Thật là kẻ trộm to gan bằng trời!
“Làm càn!”
Lương Vũ Đế đột nhiên gầm lên giận dữ. Ông ta siết chặt hai nắm tay, hất mạnh tay Vũ Hóa Thiên ra, sải bước lên bảo tọa.
Lương Vũ Đế nhìn vết tích long ỷ để lại trên bảo tọa, lồng ngực phập phồng dữ dội, ánh mắt nhìn quần thần như muốn giết người.
Các đại thần nhìn thấy Lương Vũ Đế đột ngột bước ra, đồng tử run lên.
Chỉ thấy ông ta mặc áo quần ngủ, chân không có lấy một đôi giày, đôi tất trắng đi dọc đường đã lấm lem bụi bẩn.
Quần thần đồng loạt cúi đầu, không dám nhìn dáng vẻ chật vật ấy.
Cả điện Kim Loan yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Ánh mắt lạnh lẽo của Lương Vũ Đế lướt qua mọi người, điên cuồng gào lên: “Kẻ cuồng đồ to gan ấy, trẫm nhất định tru di cửu tộc, bắt cả tộc chôn cùng, ngũ mã phanh thây!”
Ánh mắt ông ta dừng lại ở hàng võ tướng, thầm sàng lọc một lượt rồi trầm giọng nói: “Đổng Văn Phong, lập tức dẫn binh truy tìm tung tích long ỷ. Không tìm thấy thì mang đầu đến gặp trẫm.”
Võ tướng Đổng Văn Phong khẽ sửng sốt, lập tức bước ra, chắp tay: “Vi thần tuân chỉ.”
Hôm qua Ngưu Xương Cát còn nói với ông ta rằng hôm nay Lương Vũ Đế sẽ sai ông ta đi tịch biên phủ Trấn Quốc Công. Ông ta đã tính toán cả đêm xem phải làm nhục người Tiêu gia thế nào để trả mối hận năm xưa bị lão Trấn Quốc Công xem thường.
Ai ngờ giờ lại bị phái đi tìm long ỷ.
Biết tìm từ đâu đây, thật xúi quẩy.
Việc béo bở thoắt cái biến thành việc mất mạng.
Đổng Văn Phong đen mặt bước ra khỏi điện Kim Loan.
Lương Vũ Đế sa sầm nét mặt, nhìn ra ngoài điện.
Ngọc tỷ truyền quốc hệ trọng vô cùng, ông ta không dám tiết lộ nửa lời, chỉ đành mượn cớ tìm long ỷ. Chỉ cần tìm được long ỷ thì tự nhiên cũng sẽ tìm được ngọc tỷ.
Lúc này, nội ứng mà Lương Vũ Đế đã cài sẵn là Binh bộ Thị lang Vi Kiến Hùng khẽ ngẩng đầu nhìn ông ta mấy lần.
Trong lòng hắn thấp thỏm vô cùng, xảy ra nhiều chuyện lớn như vậy, hắn không biết có nên tiếp tục làm theo kế hoạch đã định hay không.
Hiện giờ cả triều im phăng phắc, không nói thì sợ sau này bị Hoàng thượng trách phạt.
Suy đi tính lại, Vi Kiến Hùng chỉ đành cắn răng bước ra, quỳ xuống dâng chứng cứ bằng hai tay: “Khởi bẩm Hoàng thượng, vi thần tố cáo Tiêu Vân Trạm thông đồng với địch phản quốc, lạm dụng chức quyền, mưu đồ tạo phản…”
Nói xong, hắn mím môi rồi thêm một câu: “Vụ trộm lớn xảy ra ở kinh thành biết đâu cũng có liên quan đến Tiêu gia, nếu không sao vừa lúc Tiêu Vân Trạm xảy ra chuyện thì…”
Vi Kiến Hùng nhận ra ánh mắt trách cứ của mọi người, căng thẳng đến mức không bịa thêm được nữa.
Ôi!
Hắn lắm lời làm gì, Tiêu gia bị lưu đày đã là chuyện chắc như đinh đóng cột, thêm một tội hay không cũng chẳng thay đổi được gì.
Dù sao việc Tiêu Vân Trạm một mình cưỡi ngựa trở về kinh thành, ai trong kinh cũng tận mắt chứng kiến. Chàng không mang theo lấy một phó tướng, làm sao có bản lĩnh trong một đêm cướp sạch cả kinh thành.
Hơn nữa, tối qua Tiêu Vân Trạm còn bị đánh trượng, trọng thương hôn mê…
Vi Kiến Hùng cúi gằm đầu, hối hận vì đã nói thêm câu kia.
Các đại thần khác đều sững sờ nhìn Vi Kiến Hùng mở mắt nói dối, hận không thể nhổ vào mặt hắn.
Thứ gì vậy chứ, Tiêu gia trung liệt cả nhà, ai mà không biết.
Lương Vũ Đế kiêng dè tư binh trong tay Tiêu gia đâu phải ngày một ngày hai. Khó khăn lắm mới tìm được tội danh thông đồng với địch phản quốc để hạ bệ Tiêu gia, vậy mà còn muốn đổ thêm tội trộm cắp lên đầu họ.
Cả kinh thành bị vét sạch như vậy, biết đâu là trời cao bất bình, giáng xuống thiên phạt.
Dù sao tối qua không ít đại thần đã nghe nói có hắc y nhân đi ám sát người Tiêu gia, nhưng mũi tên thế nào cũng không bắn trúng họ, ngược lại còn bật trở lại giết sạch đám hắc y nhân.
Nghe thì hư ảo thật, nhưng đó là điều đám thị vệ canh giữ trước cửa Tiêu gia tận mắt chứng kiến, biết đâu lại là thật.
Lương Vũ Đế nhìn Vi Kiến Hùng với ánh mắt lập lòe. Trong lòng ông ta đương nhiên biết Tiêu gia bị vu oan tội thông đồng với địch phản quốc. Nhưng lời của Vi Kiến Hùng lại nhắc nhở ông ta rằng vụ trộm này chưa chắc không liên quan đến phủ Trấn Quốc Công.
Sắc mặt Lương Vũ Đế hơi trầm xuống: “Dâng lên.”
Vũ Hóa Thiên vội vàng chạy xuống nhận lấy chứng cứ trong tay Vi Kiến Hùng, rồi khom lưng dâng lên.
Lương Vũ Đế giả vờ lật xem vài cái, quát lớn: “Phủ Trấn Quốc Công to gan, dám mưu phản, chứng cứ xác thực…”
Cả triều im như ve sầu mùa đông, mặc cho một mình ông ta diễn.
Lúc này ai đứng ra, người đó xui xẻo.
Hàng loạt chuyện phiền lòng khiến đầu Lương Vũ Đế đau như búa bổ, cuối cùng cũng có được một việc khiến ông ta dễ chịu.
Vốn tưởng khi tuyên tội phủ Trấn Quốc Công sẽ có triều thần phản đối, nào ngờ chẳng ai biện hộ cho Tiêu gia.
Lương Vũ Đế hài lòng liếc nhìn quần thần.
Vốn người phụng chỉ tịch biên là Đổng Văn Phong đã được sắp xếp từ trước, nhưng ông ta bị phái đi tìm long ỷ, việc này đành rơi vào tay hắn.
Trước lúc đi, Lương Vũ Đế còn đặc biệt dặn dò riêng hắn phải lục soát kỹ xem tang vật có ở Tiêu gia hay không.
Đám thị vệ vây kín chính sảnh Tiêu gia.
Tiêu lão phu nhân nghe động tĩnh, chống gậy dẫn theo bốn nàng dâu và hai cháu gái đi ra.
“Người Tiêu gia tiếp chỉ!”
Vũ Hóa Thiên liếc nhìn Tiêu lão phu nhân, cất giọng the thé quát lớn.
May mà thánh chỉ của Tiêu gia đã được viết từ hôm qua, nếu không hôm nay chỉ có thể truyền khẩu dụ.
Người khác không biết truyền quốc ngọc tỷ đã mất, nhưng hắn biết. Suốt buổi sáng nay, Lương Vũ Đế chỉ truyền khẩu dụ, tức giận đến không nhẹ.
Cũng may Lương Vũ Đế còn trẻ, thân thể khỏe mạnh chịu đựng được.
Nếu tiên đế gặp phải chuyện này, e rằng đã tức đến băng hà.
Đúng là tạo nghiệt!
Tiêu lão phu nhân nghiến răng, không cam lòng quỳ xuống.
Ba vị tẩu tử thấy vậy liền kéo theo hai cô bé cùng quỳ xuống. Dù trong lòng căm hận Hoàng đế đến đâu, lúc này họ cũng không thể không quỳ.
Lâm Di Nhiên bĩu môi, nhanh nhẹn quỳ theo. Coi như sớm thắp hương cho cẩu hoàng đế vậy.
Vũ Hóa Thiên đảo mắt nhìn mọi người. Không thấy Tiêu Vân Trạm xuất hiện, hắn chẳng hề ngạc nhiên. Bị thương nặng như thế, còn thở được đã là may, làm gì còn sức ra tiếp chỉ.
Hắn hắng giọng, mở thánh chỉ:
“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu rằng: Trấn Quốc Công Tiêu Vân Trạm trong thời gian trấn thủ Tây Bắc, qua điều tra phát hiện cấu kết với phó tướng Triệu Hổ, lạm dụng chức quyền, tư thông ngoại địch, cố ý mưu phản, đáng bị xử trảm.
Trẫm niệm tình phụ huynh của hắn đã lập nhiều chiến công hiển hách cho quốc gia, không nỡ để Tiêu gia tuyệt hậu, đặc xá không xử chém đầu. Nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Tiêu Vân Trạm cùng gia quyến bị lưu đày đến Ninh Cổ Tháp, toàn bộ tài sản Tiêu gia bị tịch thu, nô bộc đều bị phát mại…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
