Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vũ Trụ Drama Của Mỹ Nhân Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

Khán giả nào cho tiền đều là khán giả tốt!

Tuy nhiên, Diệp Thư thoáng hiện vẻ suy tư, hình như luật pháp ở mặt này không cho phép học sinh donate số tiền lớn cho streamer.

Một buổi tối livestream kiếm được gần ba nghìn rồi, đủ cho cô sống một thời gian.

Suy nghĩ một lát, Diệp Thư tắt luồng donate, còn cẩn thận dặn dò khán giả: "Những ai còn là học sinh thì đừng donate cho tôi nữa nhé. Bây giờ tôi cũng không bình luận game nữa, chúng ta chỉ nói chuyện thôi, cũng không cần thiết phải donate đâu."

Những kẻ "nghiện sắc đẹp" nhìn món quà mình chưa kịp gửi đi, lập tức cảm thấy lỡ mất cơ hội ngàn vàng.

Họ vẫn là lần đầu thấy một game streamer đang lúc đông khán giả như vậy lại trực tiếp tắt luồng donate, thậm chí còn nói chỉ nói chuyện mười phút nữa thôi là đi ngủ.

Mười giờ tối, đi nghỉ?

Khán giả thực sự mặt mũi toàn dấu chấm hỏi, nhưng lại thấy cô gái này đang nghiêm túc phổ biến kiến thức về tác hại của thức khuya, khiến họ thoáng chốc cảm tưởng mình vào nhầm phòng livestream game sang phòng của một medical blogger mất.

Tác hại hàng đầu - hói đầu.

Cảm ơn nhé, da đầu đã thấy lạnh rồi.

Khán giả rất có ăn ý, cùng liếc nhìn mái tóc dài đen nhánh bóng mượt của streamer, được rồi họ hiểu rồi, ngủ sớm đúng là bí quyết chống rụng tóc mà!

___

Đúng giờ, Diệp Thư bất chấp ánh mắt lưu luyến đầy lệ của khán giả trong livestream, không chút do dự tắt livestream và đóng phòng stream. Đang định thoát giao diện game thì ánh mắt cô lướt qua và chú ý đến chấm đỏ nhỏ trên biểu tượng thêm bạn ở góc màn hình.

Diệp Thư mở ra, phát hiện ID game này nghe quen quen, sau khi nhìn thấy dòng chữ nhỏ thông báo lời mời kết bạn, cô chợt hiểu ra.

"Bạn cùng đội ván trước."

Trong lời mời còn viết một câu: "Chị chơi hỗ trợ hay quá, đã carry em bay lên rồi."

Đây chẳng phải là Pháp sư đã phối hợp rất ăn ý với cô ván trước sao? Ơ? Khoan đã...

Diệp Thư lại nhìn kỹ vài lần cái ID này, cảm thấy rất quen mắt.

Thế là cô quyết định tìm cho ra, cô mở xem lịch sử chiến tích, so sánh từng cái một, quả nhiên tìm thấy ván đấu đã khiến nguyên chủ bị bạo hành trên mạng.

ID đang kết bạn với cô lúc này rõ ràng chính là của Tư Thành Minh.

Ván đó đánh chế độ giải trí, không giới hạn rank.

Diệp Thư xem thông tin tài khoản của anh ta, phát hiện tỷ lệ thắng quả nhiên cao kinh người, đặc biệt là tỷ lệ thắng của các vị tướng Pháp sư, từng cái đều lên đến 85%.

Chuột dừng lại trên nút đồng ý một chút, Diệp Thư rốt cuộc vẫn bấm xuống. Muốn công lược thì hình như cách tiếp xúc duy nhất hiện tại là cùng chơi game rồi.

Còn ở bên kia, tại khu huấn luyện của câu lạc bộ, Tư Thành Minh thấy thông báo lời mời kết bạn đã được chấp nhận gửi đến, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn dần nở nụ cười thật tươi.

Tư Thành Ngâm vừa mua thuốc từ bệnh viện về, vừa vào đến nơi liền thấy đứa em song sinh của mình ngồi trên ghế gaming, trên mặt đang nở nụ cười quen thuộc báo hiệu trò tinh nghịch sắp xảy ra.

Anh ta bước tới, từ phía sau vòng tay qua cổ Tư Thành Minh: "Cười cái gì? Tìm thấy trò gì hay thế?"

Đôi mắt mèo tròn xoe của Tư Thành Minh lấp lánh ánh hổ phách, lông mày cong cong cười nói: "Ừ, tìm thấy một hỗ trợ rất thú vị đó, anh có muốn chơi cùng không?"

Nghe vậy, Tư Thành Ngâm liếc nhìn bảng game, lập tức cảm thấy hơi nhàm chán, lại nhớ tới cô gái gặp ở bệnh viện hôm nay, cùng đôi chân trắng nõn nà kia.

Chà.

"Thôi, anh tìm thấy trò hay hơn rồi, anh chẳng hứng thú với mấy trò chơi điện tử đâu."

Mai sẽ bảo nhà đi điều tra thông tin của người đó.

Một đêm khuya, với tư cách đội trưởng, Mạnh Dịch Hàn rót một cốc sữa định về phòng ngủ, đi ngang qua phòng Tư Thành Minh thấy ánh đèn vẫn còn sáng qua khe cửa liền dừng bước.

Cốc cốc hai tiếng gõ cửa vang lên trong phòng, Tư Thành Minh đang bận liên lạc mic với Diệp Thư, Pháp sư - Hỗ trợ liên động yểm trợ đường tấn công của Xạ thủ, tai nghe cũng không bỏ ra, nói: "Vào đi!"

Mạnh Dịch Hàn mặc bộ đồ ngủ màu đen, trực tiếp mở cửa, liền thấy Tư Thành Minh - người bình thường chẳng mấy hứng thú với việc cày điểm, giờ đây lại đang tươi cười chơi đấu hạng để leo điểm.

Anh bước đến bàn của Tư Thành Minh, cúi mắt nhìn màn hình game. Đôi đồng tử màu xanh biếc như bầu trời sau trận tuyết ở Siberia, không một gợn sóng, cũng chẳng chút hơi ấm.

"Muộn thế rồi, vẫn còn cày điểm? Lúc nào cậu bắt đầu hăng hái với đấu hạng thế?"

"Đội trưởng?" Tư Thành Minh thuận tay tắt mic, một tay vẫn liên tục thao tác, vừa đáp lời Mạnh Dịch Hàn.

"Mấy hôm nay không phải ngày nào em cũng nói với anh sao, em dạo này tìm được một hỗ trợ cực kỳ lợi hại." Nói rồi, Tư Thành Minh còn nghiêng người tắt luôn tai nghe, để Mạnh Dịch Hàn nghe rõ giọng nói của Diệp Thư.

"Cẩn thận góc khuất bên phải nha."

Giọng cô gái vô cùng dịu dàng, tạo cho người ta cảm giác lạc vào đám bông và mây thấm nước mềm mại, cách đưa ra nhắc nhở và tín hiệu lại rất rõ ràng.

Đôi mắt xanh vốn dĩ ngay cả khi đánh trận chung kết cũng không gợn sóng kia, thầm lặng gợn lên một tia gợn sóng.

Dù là Diệp Thư, có lẽ cũng không ngờ Mạnh Dịch Hàn lại là một người yêu âm thanh tiềm ẩn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc