Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kết quả là Diệp Thư vừa cắn một miếng nhỏ, Mạnh Dịch Hàn đã nhận ra động tác của cô, tất cả suy nghĩ đột nhiên quay trở lại, đưa tay trái nắm lấy cằm Diệp Thư, đồng thời hành động cực kỳ trơn tru giật lấy chiếc bánh trong tay phải cô và ném vào thùng rác không xa.
“Aa!"
Diệp Thư vì động tác đột ngột của anh ta mà mắt hạnh nhân mở to.
Đáy mắt đen sâu lóe lên ánh sáng suy tư, khuôn mặt xinh đẹp của cô gái hiện lên vẻ kinh hãi, vô tình nuốt luôn miếng bánh nhỏ trong miệng.
Biến cố này xảy ra, ngay cả Mạnh Dịch Hàn - người luôn bình tĩnh chiến đấu trên đấu trường esports - lúc này cũng có chút sửng sốt.
Động tác ngăn cản của Mạnh Dịch Hàn, không ngoài dự đoán, anh cũng biết chiếc bánh này có vấn đề.
Diệp Thư không khỏi nảy sinh ý oán trách.
Tên này thực sự khoác lớp vỏ lạnh lùng, bên trong rất đáng ghét, rõ ràng biết rồi còn mang ra trêu chọc tra hỏi mình. Nhưng cũng nhờ anh đưa cơ hội tiếp cận đến tay cô.
"Anh biết rồi còn bắt tôi ăn." Cô gái bị anh giam cầm bên tường, đôi mắt hạnh nhân chứa đầy vẻ oan ức, hơi oán hận liếc anh một cái.
Diệp Thư đưa đầu lưỡi chạm vào vòm họng, phát hiện vẫn còn một ít bột sót lại, nảy ra kế, liền giận dỗi đưa tay trái ôm lấy cổ Mạnh Dịch Hàn, nhân lúc anh ta chưa kịp phản ứng, đã dâng lên chính mình.
Đôi môi ấm áp của thiếu nữ chạm vào đôi môi mỏng lạnh lẽo của anh.
Kẽ răng còn vương vấn hương chocolate của miếng bánh vừa nuốt. Đầu lưỡi mềm mại đưa hết phần bột còn sót lại vào miệng Mạnh Dịch Hàn.
Khi nhận ra hành động trả thù của cô gái, Mạnh Dịch Hàn khẽ khép mi, nhìn thấy hàng lông mi dày dặn như chiếc quạt nhỏ của Diệp Thư, mang theo nỗi bất an không ngừng run rẩy.
Tay phải hơi dùng lực, kéo người kia vào lòng mình.
Mạnh Dịch Hàn từ lúc ở tiệc rượu đã uống vài ly vang đỏ, hương rượu nồng quyện với vị ngọt từ bánh chocolate, âm thầm đẩy nụ hôn này thêm sâu hơn. Khi Diệp Thư không thở nổi, nước mắt ứa ra trên hàng mi, Mạnh Dịch Hàn cúi xuống, những nụ hôn mát mẻ, dày đặc rơi xuống bên tai cô.
Chỉ vài cái chạm nhẹ khẽ khàng, hàng lông mi như chiếc quạt của cô đã run rẩy nhẹ như cánh bướm.
Không biết là do miếng bánh nhỏ lúc nãy, hay là do nụ hôn của Mạnh Dịch Hàn. Diệp Thư đưa tay lên, vô tình nắm lấy tóc mai của Mạnh Dịch Hàn.
Nhiệt độ cứ thế tăng dần, nhưng Mạnh Dịch Hàn lại dừng lại khi hôn đến bên cổ cô, ánh mắt liếc về phía bóng hình cao dong dỏng nơi ban công cuối hành lang.
Đó là Cố Ảnh Hương vừa gọi điện xong, nghe thấy giọng Diệp Thư nên đi xuống.
Ánh mắt tươi đẹp của anh ta nhuốm chút ý cười trêu ngươi, dường như đang hỏi Mạnh Dịch Hàn có phải cũng để mắt đến mục tiêu mới của anh ta không.
Đôi mắt xanh thăm thẳm của Mạnh Dịch Hàn thậm chí chẳng chút gợn sóng, dùng hành động nói cho Cố Ảnh Hương biết câu trả lời.
Cánh tay rắn chắc vòng xuống ôm lấy chân Diệp Thư, tay kia vừa bế cô vừa ghì đầu cô vào lòng mình, khiến cô hoàn toàn không thể nhận ra Cố Ảnh Hương đang bắt chéo tay tựa vào tường nơi ban công.
Quen với chiến thắng dễ dàng trên thương trường, Mạnh Dịch Hàn trong chuyện này đương nhiên cũng chẳng dễ dàng buông tay. Hơn nữa, trải nghiệm từ nụ hôn này khiến Mạnh Dịch Hàn hiếm hoi cảm nhận được niềm vui thích ngoài chiến thắng trong trò chơi.
Nụ cười trên mặt Cố Ảnh Hương dần lan rộng, đôi mắt sau tròng kính vì ánh sáng khúc xạ khiến người khác không thể nhìn ra anh ta đang nghĩ gì.
Anh ta không ngại thí nghiệm lần này có thêm vài người, xét cho cùng, thứ mà có người tranh giành cùng mình mới là thứ tốt nhất, đặc biệt nhất.
Đôi chân dài bước đi, Cố Ảnh Hương thẳng tiến về phía đầu cầu thang, rồi biến mất không dấu vết.
Diệp Thư chôn mặt trong lòng Mạnh Dịch Hàn mở mắt ướt nhẹp, đương nhiên cũng nhận ra sự thay đổi trong khí chất của Mạnh Dịch Hàn.
Chắc là do thấy Cố Ảnh Hương, toàn thân anh lúc nãy dường như biến thành tuyển thủ đi rừng tên Leo trên đấu trường esports, tràn đầy khí tấn công đáng sợ.
Bàn tay mềm mại vô lực của cô đưa lên, vò nhàu lớp vải vest trước ngực Mạnh Dịch Hàn, rồi tìm đến nơi cà vạt, cuối cùng dừng lại ở vị trí yết hầu của anh.
Mạnh Dịch Hàn dường như đang đi về phía bãi đỗ xe ngầm.
Đầu ngón tay mang theo hơi lạnh của đêm khuya khẽ lướt qua yết hầu anh, như sự tò mò và dò xét của một con thú non mới chào đời. Khiến lý trí vốn đã rối bời của anh càng thêm hỗn loạn.
Mạnh Dịch Hàn dừng bước, cúi mắt nhìn kẻ đang mơ màng nước mắt trong lòng mình với vẻ mặt không cảm xúc.
Giọng trầm lạnh lẽo thốt lên vài từ kinh thiên động địa: "Muốn bị dạy dỗ hả?"
_____
Trong bãi đỗ xe ngầm rộng rãi vắng lặng, âm thanh giày da Mạnh Dịch Hàn gõ xuống nền đất vang vọng.
Gió đêm mát lạnh thổi qua từng đợi.
Diệp Thư nép mình trong lòng Mạnh Dịch Hàn, dù gương mặt đỏ ửng và nóng bừng nhưng đôi mắt hình hạnh nhân lại vô cùng trong trẻo, cho thấy cô hoàn toàn tỉnh táo.
Thậm chí, Diệp Thư còn có thể liệt kê rõ ràng những thủ đoạn nào có thể dùng để kích động tính cách lạnh lùng của Mạnh Dịch Hàn.
Vừa rồi, khi Mạnh Dịch Hàn lạnh giọng thốt ra mấy chữ đó, Diệp Thư thu mình vào lòng anh hơn, rồi lại bắt đầu cọ cọ vào bờ vai anh.
Những giọt nước mắt ấm áp thấm qua bộ veston của Mạnh Dịch Hàn.
Diệp Thư nắm chặt ve áo anh, thì thầm điều gì đó thật khẽ: "Khó chịu quá..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




