Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Diệp Thư thở ra một hơi, rồi nhấn chọn xác nhận.
Trong lúc hôn mê, hệ thống này bảo rằng muốn cô tự mình khiến những nhân vật chính từng bạc đãi, ngược đãi nguyên chủ phải lao vào "truy thê hỏa táng trường”.
Nói cho dễ hiểu thì chính là công lược họ, sau đó vứt bỏ họ, ngược đãi họ đến chết.
Khi ký ức và tình tiết cuồn cuộn tràn vào não, Diệp Thư tưởng chừng hệ thần kinh trung ương của mình sắp sửa đổ vỡ.
Sau khi sắp xếp xong xuôi toàn bộ ký ức và cốt truyện, cô với lấy chiếc điện thoại bên cạnh đầu giường, thuần thục mở tài khoản livestream video của nguyên chủ lên, quả nhiên bình luận bên trong thật là nhơ nhuốc.
"Streamer chơi game dở thế này mà cũng dám ra livestream à."
"Trình chơi game thế này, tôi dùng chân đánh còn hay hơn cô ta."
"Được ghép đội với TW, còn dám nói là lỗi của họ, mặt dày thật đấy."
...
Nhìn xuống những bình luận mới đăng gần đây, vô số lời lẽ hi vọng cô chết đi. Diệp Thư mày liễu mắt phượng vẫn dịu dàng, không hề nổi lên chút sát khí nào, chỉ lặng lẽ chụp màn hình lần lượt từng bình luận này, tiện tay lưu lại cả ID của những kẻ đó.
"Hệ thống, mã số của cậu là gì vậy?"
Cô gái nhẹ nhàng hỏi một tiếng, hệ thống ở đầu cuối dây thần kinh não im lặng một lúc lâu, rồi truyền về một âm thanh nhỏ như tiếng mèo, lại cố ý ép xuống cho trầm hơn.
“Mã số 001. Hình thái sơ nguyên của hệ thống Hỏa táng trường.”
Nhưng nó vẫn miễn cưỡng trả lời:
“Đúng. Cô là người đầu tiên được tôi liên kết.”
Diệp Thư mỉm cười, đôi mắt cong cong. “Cảm ơn nhé.”
Giọng cô rất dịu và rất chân thành, như chứa đầy lòng biết ơn từ tận đáy lòng.
001 im lặng.
Nó vẫn nhớ lúc vừa liên kết với cô, trông cô thảm hại đến mức nào, vậy mà bây giờ cô vẫn có thể dịu dàng cảm ơn nó như thế.
Cảm giác bực bội của nó tan biến ngay lập tức. 001 lí nhí lầm bầm vài tiếng. “Cảm với chả ơn, ngốc muốn chết.”
Đúng là con robot ngốc nghếch sắp bị tiêu hủy. Rõ ràng nó chỉ liên kết với cô vì nhiệm vụ, đôi bên chẳng qua là mỗi người cần một thứ ở đối phương mà thôi.
Diệp Thư nghe tiếng nó lẩm bẩm cùng thông báo cắt kết nối giọng nói từ phía hệ thống, cô khẽ bật cười, rồi nghiêm túc xem lại bản tóm tắt cốt truyện và bảng nhiệm vụ trong đầu.
Hệ thống giúp cô trải nghiệm cuộc sống như một con người thật, để hoàn thiện chức năng thức tỉnh ý thức. Còn cô giúp nó hoàn thành nhiệm vụ. Ở một mức độ nào đó thì đúng là mỗi bên đều có nhu cầu riêng.
Nhưng Diệp Thư thật lòng biết ơn 001 vì đã cho cô cơ hội này.
Nếu không có hệ thống kết nối vào bộ xử lý. Có lẽ đến lúc bị đưa vào phòng tiêu hủy, bị nghiền nát thành một đống phế liệu. Cô cũng sẽ không bao giờ biết rằng mình vốn dĩ chỉ là một công cụ.
Trong căn phòng bệnh vắng lặng không một bóng người, chỉ còn tiếng hô hấp nhẹ của cô. Diệp Thư vẫn đang chăm chú đọc đề cương cốt truyện.
Để đáp lại, cô đương nhiên phải dốc hết sức hoàn thành từng nhiệm vụ một cách hoàn hảo nhất.
Đây là một câu chuyện e-sports kiểu “đặt cược chọn nam chính”.
Đúng như mô tả đó, Diệp Thư phát hiện mục tiêu nhiệm vụ của mình không chỉ có một người.
Mà là bốn người…
Diệp Thư lập tức cảm thấy trung khu thần kinh của mình hơi đau, thứ đau do cảm giác phiền não mang lại.
Là một trí tuệ nhân tạo tình yêu, việc nhận được sự yêu thích của người khác vốn là bản năng. Nhưng một lúc phải lấy được tình cảm của bốn người, Diệp Thư liền thấy đầu mình đau nhói, nhưng trong đó vẫn xen chút háo hức.
Cuốn e-sports “đặt cược chọn nam chính” này tên là “Thiên Kim Quốc Phục Quá Mạnh”.
Ý như cái tên, nữ chính là thiên kim của câu lạc bộ e-sports TW (Team Ward), tên Dương Thanh Nghi, kiểu chị đẹp lạnh lùng cao quý. Đây là một câu chuyện sảng văn nơi nữ chính dẫn theo bốn “mã cổ phiếu” của mình giành quán quân ở các giải đấu lớn.
Bốn “mã cổ phiếu” trong truyện đều trực thuộc câu lạc bộ e-sports của cha nữ chính.
Câu chuyện chủ yếu diễn ra trong một tựa game tên GOV, viết đầy đủ là Glory of Victory, nghĩa là “Ánh Sáng Chiến Thắng”.
Đây là một game đấu máy tính theo cơ chế 4v4. Vai trò trong game gồm xạ thủ tầm xa, sát thủ đột kích, pháp sư lá chắn và trợ thủ. Nếu pháp sư thuộc dạng “mỏng manh”, tốt nhất nên chọn trợ thủ đỡ đòn để đỡ sát thương. Nếu là pháp sư lá chắn thì có thể phối hợp với trợ thủ hồi máu.
Trò chơi này có một cơ chế đặc biệt. Nếu hai bên cùng đồng ý thì mỗi đội có thể thêm một vị trí “trợ chiến”. Vị trí này thường là đấu sĩ bổ sung sát thương vật lý. Hoặc là pháp sư hỗ trợ có thể cung cấp sát thương phép và hồi phục.
Cơ chế trợ chiến này gần như được thiết kế riêng cho nữ chính.
Diệp Thư lặng lẽ che mặt.
Không sao cả. Nữ chính mà.
Tác giả ưu ái mở chút “bàn tay vàng” cho chị đẹp thì có gì sai đâu chứ?
Không có vấn đề gì cả.
Hoàn toàn hợp lý.
Chỉ là vị trí nữ chính chơi giỏi nhất vẫn là xạ thủ tầm xa. Nhưng để giữ chân bốn “con tuấn mã hoang dã” khó điều khiển của câu lạc bộ, Dương Thanh Nghi thường xuyên vào trận cùng họ ở vị trí trợ chiến.
Bốn “mã cổ phiếu” mạnh mẽ ấy cũng chẳng phải dạng hiền lành gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


