Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
8 giờ 30 sáng hôm sau, Diệp Thư đã đến Trung tâm Quang Vinh.
Ánh nắng mặt trời lúc này chưa quá chói chang, nên cô có thể dễ dàng ngẩng đầu nhìn thấy những tòa nhà chọc trời với vô số cửa kính trong trung tâm mua sắm. Phải nói rằng, không hổ là khu mua sắm lớn nhất ở trung tâm thành phố, ngay cả các tòa nhà cũng cao chót vót đến đáng sợ.
Đúng 9 giờ, Cố Ảnh Hương đã đến Trung tâm Quang Vinh.
Vừa đậu xe xong và bước ra từ bãi đỗ xe ngầm, anh ta đã nhìn thấy bóng dáng người kia đang ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế dài bên cạnh đài phun nước.
Đôi má trắng nõn ngay cả khi phơi dưới ánh mặt trời cũng chỉ nhuốm một chút hồng nhạt phơn phớt, dưới ánh nắng còn có thể nhìn thấy những sợi lông tơ mềm mại, mịn màng trên má cô, khiến toàn bộ con người cô giống như một quả đào tiên tươi ngon, mọng nước, dường như chỉ cần cắn nhẹ một cái là có thể thấm đẫm nước ngọt lành.
Tuy nhiên, nhìn kỹ như vậy, Cố Ảnh Hương mới phát hiện ra thân hình cô vô cùng mảnh mai, được bao bọc trong một chiếc váy trắng mềm mại.
"Bé cưng Thư Thư!"
Giọng nói chị đại hơi khàn khàn từ xa vang lại, nhiệt tình đến lạ thường.
Diệp Thư yên lặng ngồi trên ghế dài, ngược ánh sáng mỉm cười mềm mại với anh ta, những tia sáng lấp lánh tỏa ra một vòng hào quang xung quanh cô, thuần khiết và mộng mơ.
Rồi sau đó..... vị chị đẹp bốc lửa kia nhào thẳng tới. Dường như chỉ hận không thể ôm chặt cô vào lòng mà vò nát một phen.
Bị “rửa mặt bằng ngực” một cách bất ngờ, Diệp Thư: “…”
Có một câu chửi thề không biết có nên nói ra hay không! Tôi sắp ngạt thở rồi, cứu tôi với!
Mãi cho đến khi người trong lòng bắt đầu giãy giụa điên cuồng vì khó thở, Cố Ảnh Hương mới tha cho cô.
Nhìn thấy trên khuôn mặt xanh xao của cô giờ đã thêm những vệt hồng ánh lên, giống như sắc máu dưới da đã sống dậy, cùng với đuôi mắt ướt đẫm của cô, ngược lại có chút ý vị sống động gợi cảm.
"Em chờ một lúc rồi, mặt cũng đỏ hết lên vì nắng rồi, em đến lúc mấy giờ vậy?" Cố Ảnh Hương cúi người xuống, thương xót véo véo đôi má mềm mại, mịn màng của cô.
Diệp Thư mở điện thoại ra xem giờ: "Em đến lúc 8 rưỡi."
Đây là thời gian đến tốt nhất mà cô đã tính toán thông qua thuật toán, vừa không phải chờ quá lâu lại có đủ thời gian để chuẩn bị tư thế đẹp nhất, hoàn hảo nhất, đồng thời còn có thể để lại ấn tượng tốt về ý thức thời gian mạnh mẽ.
Trong mắt Cố Ảnh Hương thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, hàng mi dài khẽ chớp, che giấu hết mọi cảm xúc.
Trong lòng anh ta thực sự có chút vi diệu, đây là lần đầu tiên anh ta trải nghiệm cảm giác được người khác chờ đợi, bạn gái cũ nào chẳng đều làm nũng bắt anh ta phải chờ mười mấy phút để họ trang điểm thay quần áo.
Ở giai đoạn mới quen, đương nhiên anh ta cũng vui vẻ chờ đợi, chỉ là nếu qua thời kỳ tươi mới rồi mà vẫn đến muộn làm nũng thì đúng là đáng chán.
"Tôi nhớ là em muốn mua váy dạ hội, để tôi dẫn em đi nhé." Vừa nói, anh ta tự nhiên nắm lấy bàn tay mềm mại của thiếu nữ, tà váy vì bước chân nhanh của anh ta mà bay lên, như cuốn theo làn sóng trắng ngoài biển.
Cố Ảnh Hương dẫn người thẳng vào cửa hàng váy cao cấp thuộc doanh nghiệp nhà mình.
Đập vào mắt là muôn kiểu váy dạ hội cao cấp với màu sắc, chất liệu và thiết kế khác nhau. Tuy kiểu dáng mỗi bộ một vẻ, nhưng cách sắp đặt trong tủ kính và những viên đá lấp lánh trên váy đều toát lên một chữ. Đó là. Đắt.
Còn chưa bước vào hẳn cửa tiệm. Cô nhân viên đứng quầy trong bộ váy vest đã nhận ra ngay bóng dáng Cố Ảnh Hương và thiếu nữ đi cạnh, chỉ nhìn là hiểu hết.
Có vẻ là cậu chủ lại đổi bạn đồng hành rồi.
Chỉ là. Lần này mặc đồ nữ dẫn theo bạn gái đi dạo phố. Đây thật sự là lần đầu tiên cô nhân viên thấy.
Khuôn mặt trang điểm chuyên nghiệp lập tức giãn ra, nở nụ cười phục vụ thuần thục. Cô ta bước đến cửa, một tay đặt trước bụng, ột tay làm động tác chào mừng.
“Chào mừng hai tiểu thư đến với Fafura!” Giọng cô nhân viên trong trẻo và tràn đầy nhiệt tình.
Trong thế giới tinh tế, nhân viên phục vụ đã sớm được thay thế bằng trí tuệ nhân tạo. Vì vậy, khi lần đầu được thấy nụ cười ấm áp của con người thật, Dạ Thư cũng bật cười theo. Đôi mắt hạnh cong thành hai vầng trăng nhỏ.
“Xin chào!”
Bị cô đối xử trang trọng như vậy nên cô nhân viên hơi khựng lại một giây, nhưng nhờ thói quen nghề nghiệp mà nhanh chóng lấy lại phản ứng, mỉm cười hỏi: “Tiểu thư muốn chọn váy dạ hội đúng không ạ?”
Trong lòng cô ấy vẫn còn vương âm giọng của cô gái nhỏ, trong trẻo và dịu dàng, nghe giống như một cơn gió nhẹ lướt qua tim khiến người ta thấy thoải mái vô cùng. Cô gái này đúng là kiểu người dịu dàng thật.
“Vâng, chị có thể gợi ý giúp em được không, váy ngắn thôi ạ.” Diệp Thư khẽ gật đầu.
Cố Ảnh Hương phẩy tay ra hiệu cô tránh ra: “Bé cưng Thư Thư, để tôi chọn cho em!”
Gương mặt mộc mạc sạch sẽ của Diệp Thư hiện lên chút ngại ngùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
