Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không gian chật hẹp dường như khuếch đại mọi giác quan, từ khứu giác đến thính giác, rồi cả xúc giác, đều trở nên vô cùng nhạy bén. Đặc biệt là khi phía sau lại có một yêu tinh đẹp đến nghẹt thở, dùng giọng điệu mê hoặc lòng người như thế cất lên bên tai cô.
Hương thơm trên người anh ta tựa như những chiếc móc nhỏ mềm mại, khẽ khàng cào nhẹ vào tim gan người ta.
Diệp Thư bị kéo mạnh vào trong, giật mình quay người lại, nhưng đã bị Cố Ảnh Hương khống chế, đỡ lấy và đặt ngồi lên một chiếc ghế cao trong góc phòng thử đồ.
Người trước mặt vẫn chưa thay bộ trang phục Lolita phong cách Gothic, mái tóc xoăn dài ngang lưng màu xám bạc, ánh lên vẻ óng ả như lụa là, chỉ vì động tác kéo người vào lúc nãy mà hơi rối bời, xõa trên bờ vai trắng nõn, toát lên vẻ đẹp kiều diễm xa xỉ.
Chiếc nơ lụa trên cổ anh ta đã được cởi ra, nên có thể thấy được cục yết hầu hơi nhô lên.
Lớp trang điểm đỏ thẫm tinh xảo, trên khuôn mặt yêu kiều diễm lệ của anh ta, mang đến cho người ta cảm giác sống động mà ủ rũ, tựa như những trái quả trong tranh sơn dầu thời Trung Cổ vĩnh viễn ở trạng thái thối rữa, mặc trên người bộ váy sắc tối lại giống như bức chân dung quý tộc treo trong lâu đài cổ, một vẻ đẹp đầy ma mị. Nhưng Diệp Thư, người đã xem qua đề cương cốt truyện, biết rõ làn da thịt của mỹ nhân trước mặt kia tựa đóa độc hoa nở rộ, sống động mà ủ rũ.
Trong xương cốt lại chất đầy sự lạnh lẽo u tối.
Cố Ảnh Hương nhìn xuống kẻ trước mặt, tựa như đang nhìn một cô tinh linh lỡ bước vào khu rừng cấm, trong đôi mắt màu lam đều là kinh ngạc.
Khóe miệng anh ta nhuốm chút ý cười đầy vẻ trêu đùa, ánh mắt dừng lại trên dải ruy băng đen bằng ren có thêu vân ám giữa những ngón tay mình, đầu ngón tay vô thức xoa nhẹ lên đó: "Cô nhóc, lúc nào thì phát hiện ra vậy?"
Cô cảm giác là dù có trả lời hay không, cô cũng sẽ bị 'xử lý' một trận.
Cô gái tóc vàng trên ghế thu lại những suy tính thăm dò trong đáy mắt, ngẩng đầu lên, trong đôi mắt trong veo pha chút ngơ ngác và lo lắng: "Phát hiện ra cái gì cơ?"
Cố Ảnh Hương cúi người xuống, trước mắt cô đột nhiên bị một màn đen vô biên vô tận che phủ.
Diệp Thư giơ tay lên theo phản xạ muốn bám víu lấy thứ gì, nhưng cổ tay đã bị Cố Ảnh Hương khẽ giữ chặt, kéo ra sau lưng.
Trước khi Diệp Thư kịp xem thứ trước mắt là gì, vành tai đã bị một tràng hơi ấm bao bọc, lời thì thầm mê hoặc men theo vành tai nhiễu loạn não bộ, thấm sâu vào trái tim: "Cô nhóc trông ngoan ngoãn thế này, không được nói dối đâu nhé."
Dải ruy băng đen ở phía sau đầu cô đã được thắt thành một chiếc nơ bướm xinh xắn. Cố Ảnh Hương đứng thẳng dậy, ngắm nhìn tác phẩm của mình trước mắt.
Ánh đèn trắng không chói lòa trong phòng thử đồ chiếu xuống, thiếu nữ tựa đóa hồng bạch thuần khiết dưới ánh trăng thanh, dịu dàng xinh đẹp, khiến người ta không khỏi nín thở, sợ làm kinh động đến sự nở rộ của cô. Còn dải ruy băng ren viền hoa màu đen che đôi mắt ấy, lại càng điểm thêm cho xô vẻ đẹp lộng lẫy.
Chả trách người ta vẫn thường nói, thứ mọi người thích ngắm nhìn nhất chính là vị nữ thần của tộc Tiên cao cao tại thượng khi sa ngã. Vầng trăng rơi xuống vực sâu, bị những thất tình lục dục mang sắc thái u tối kéo vào nhân thế, giam cầm trong lòng bàn tay mình.
Thực ra lúc thi đấu ban nãy, với bản tính nhạy bén đến mức đáng sợ, Cố Ảnh Hương đã cảm nhận được ánh mắt quan sát mơ hồ kia.
Dù ý quan sát ấy rất nhẹ và rất mềm, anh ta vẫn bắt được.
Sau khi phát hiện ra cô nhóc này đang quan sát thứ gì, Cố Ảnh Hương thầm cười một tiếng, nhưng trên mặt không hề lộ chút nào.
Chiếc gương toàn thân trong phòng thử đồ phản chiếu lại cảnh tượng đẹp đến nghẹt thở.
Một chân trắng nõn nà của thiếu nữ chống vào mép chân ghế cao, trong gương, tà váy nở hoa của tinh linh thiếu nữ Lộ Khắc Lâm như một đóa hoa đang hé mở, mắt cá chân trắng nõn được Cố Ảnh Hương nâng niu trong lòng bàn tay, tựa như bảo vật toát ra thứ ánh sáng ấm áp.
Không khí trong phòng thử đồ dường như đều bị hương thơm son môi của Cố Ảnh Hương bao trùm. Không hổ danh Cố Ảnh Hương, trời ạ, cái bóng của anh ta chắc cũng thơm.
Diệp Thư thậm chí còn có thể dành chút tâm trí để thầm chế nhạo cái tên của anh ta, đôi môi hồng nhạt hé mở, giọng nói dịu dàng: "Diệp Thư."
Rõ ràng chẳng có hành động quá đáng nào, Diệp Thư lại cảm thấy tên yêu tinh này đến sợi tóc cũng đang khiêu khích người ta.
Trong lòng đột nhiên nổi lên chút ý nghĩ muốn tranh đua, rõ ràng cô mới là AI tình yêu, sao có thể nhường quyền chủ động công lược cho anh ta được.
Thế là, đầu ngón tay non nớt của thiếu nữ dường như đang mò mẫm thứ gì, khi chạm vào cảm giác ấm áp tựa thạch rau câu, liền co lại như bị điện giật.
Không ngờ tay lập tức bị Cố Ảnh Hương nắm lấy, đầu ngón tay bị anh ta ngậm giữa môi răng, trong gương, đại mỹ nhân như đang ngậm trong miệng một cành bạch thược kiều diễm, anh ta còn dùng ngón tay của thiếu nữ chà lớp son đỏ thẫm lên khóe môi mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
