Sáng sớm hôm sau, Tiểu Khai chạy tới Phi Luân cảng khẩu nhìn thời gian thấy mới tám giờ rưỡi, còn kém ba mươi phút mới tới chín giờ đã ước hẹn với Trữ Nguyện. Trữ Nguyện tới còn sớm hơn hắn, mặc bộ đồ thể dục màu lam, đang làm những động tác khởi động, tay chân linh hoạt, thân thể mềm mại, thoạt nhìn quả thật có phong thái của một vận động viên, Tiểu Khai cúi đầu nhìn lại chính mình, áo sơ mi, quần tây, còn có đôi giày đi làm, không thể không thừa nhận đối phương chuẩn bị còn chu đáo hơn cả mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)