Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

VỢ TRƯỚC XINH ĐẸP QUÁ QUYẾN RŨ, SĨ QUAN MẶT LẠNH CẦU PHỤC HÔN Chương 6: Cô Ngay Bây Giờ Xin Lỗi Tiểu Như

Cài Đặt

Chương 6: Cô Ngay Bây Giờ Xin Lỗi Tiểu Như

Nhân lúc trong tay đang có tiền, Mộc Uyển Uyển muốn mua cho mình một tấm vải bông mềm hơn một chút.

Những món đồ lót cô mặc bên trong đều đã rách, đúng là nên may mới mấy bộ rồi. Vải bông bán ở hợp tác xã cung ứng đều là loại vải thô, còn vải bán ở bách hóa lớn thì sẽ tốt hơn một chút. Kiếm được tiền khiến tâm trạng cô rất tốt, trên đường đi còn khe khẽ hát, rồi đến bách hóa lớn.

“Hân Hân, tấm vải này thật sự rất hợp với em, làm tôn lên làn da trắng của em lắm. Để chị mua rồi tặng cho em nhé.”

“Thôi không cần đâu, chị Tiểu Như, tấm vải này đắt quá! Em không dám để chị tốn tiền đâu!”

Lâm Huệ Như mỉm cười, vỗ nhẹ lên cánh tay Ôn Hân rồi nói: “Em còn khách sáo với chị làm gì chứ? Hôm nay chị mang đủ tiền rồi, em thích món nào chị cũng mua cho em hết!”

Ôn Hân lập tức cười rạng rỡ hơn hẳn, thân mật khoác chặt tay Lâm Huệ Như hơn nữa.

“Chị Tiểu Như em biết chị đối với em là tốt nhất.”

Lâm Huệ Như đang mỉm cười thì trong khoé mắt đã thoáng thấy Mộc Uyển Uyển bước vào, trong mắt cô ta lập tức nhanh chóng lóe lên một tia mưu tính.

“Hân Hân, em nhìn phía kia có phải Mộc Uyển Uyển không?”

Ôn Hân vừa nghe đến cái tên Mộc Uyển Uyển liền nhíu chặt mày lại.

Cô ta nhìn theo ánh mắt của Lâm Huệ Như, kết quả phát hiện ra đúng thật là Mộc Uyển Uyển.

“Không ngờ lại trùng hợp như vậy, chúng ta qua đó chào cô ấy một tiếng đi. Lát nữa anh Ôn Lâm đến, vừa hay chúng ta có thể cùng nhau đi dạo.”

Lâm Huệ Như chủ động mở miệng đề nghị. Nhưng Ôn Hân lại có chút không mấy tình nguyện.

“Chị Tiểu Như, chúng ta đừng qua đó thì hơn, cô Mộc Uyển Uyển đó cứ như kẹo cao su, dính chặt lấy anh trai em. Nếu không phải cô ta cứ ép anh trai em cưới mình, thì người làm chị dâu của em đã là chị rồi. Cô ta chỉ là một con quê mùa nhà quê, căn bản không xứng với anh trai em!”

Ôn Hân rất ghét Mộc Uyển Uyển. Chỉ vì ông nội yêu thích Mộc Uyển Uyển nên mới đưa cô ta từ quê lên thành phố Kinh Thị. Nếu không thì loại thôn nữ như Mộc Uyển Uyển, e rằng cả đời này cũng chẳng thể đặt chân tới đây. Chỉ vì anh trai cô ta cưới một cô thôn nữ như vậy, khiến cả nhà họ bị người ta cười chê, đến mức cô ta ở trong khu đại viện cũng chẳng ngẩng đầu lên nổi.

Lâm Huệ Như khẽ mỉm cười đầy thẹn thùng, những lời của Ôn Hân khiến cô ta rất vừa lòng, nhưng cô ta vẫn nói: “Không chào hỏi thì cũng không hay lắm đâu, hơn nữa cô ta đã kết hôn với anh Ôn Lâm rồi, dù gì em cũng nên khách sáo với cô ta một chút.”

Ôn Hân nhăn nhăn mũi, cuối cùng vẫn bị Lâm Huệ Như kéo đi chào hỏi Mộc Uyển Uyển.

Mộc Uyển Uyển vừa định chọn vải thì đã bị hai người kia chặn lại.

“Uyển Uyển, cô cũng đến mua vải à? Vậy thì đúng lúc rồi, tôi và Hân Hân giúp cô chọn nhé!”

Trên gương mặt Lâm Huệ Như vẫn giữ nụ cười dịu dàng mang tính giả tạo của cô ta.

Mộc Uyển Uyển thì lại sa sầm nét mặt. Trước đó ở bệnh viện, Lâm Huệ Như đã chủ động đến trước mặt cô để tìm cảm giác tồn tại, bây giờ lại còn như thế này nữa. Đúng là không nổi giận thì người ta coi cô là kẻ ngốc thật rồi. Nhưng kiếp trước của cô chẳng phải đúng là một kẻ ngốc hay sao!

Lâm Huệ Như đã không ít lần cố ý đến trước mặt cô châm ngòi gây sự, mỗi lần cô đều ngốc nghếch bị chọc giận, làm ầm ĩ đủ trò, còn Lâm Huệ Như thì lần nào cũng mang vẻ mặt vô tội. Cứ như thể mỗi lần đều là cô cố tình ức hiếp Lâm Huệ Như vậy.

Kiếp trước, Ôn Lâm đã không ít lần hiểu lầm cô, cô đã nuốt xuống không biết bao nhiêu uất ức. Nhưng Mộc Uyển Uyển của hiện tại đã không còn ngốc nghếch như vậy nữa, cô cũng sẽ không còn để tâm đến cách nhìn của Ôn Lâm đối với mình. Nếu Lâm Huệ Như dám chọc vào cô, thì cô nhất định sẽ cho cô ta biết tay!

“Miếng vải này rất hợp với cô, nếu cô thích thì tôi mua rồi tặng cho cô. Thật ra trước đây anh Ôn Lâm đã tặng tôi khá nhiều vải, tôi cũng dùng không hết. Nếu cô cần, chi bằng lúc nào rảnh thì đến chỗ tôi xem thử, để ở chỗ tôi cũng chỉ là lãng phí thôi.”

Lâm Huệ Như tỏ ra rất nhiệt tình, vừa nói còn vừa định kéo tay Mộc Uyển Uyển.

Chỉ là cô ta còn chưa kịp chạm vào, Mộc Uyển Uyển đã lùi lại mấy bước, giữ khoảng cách với cô ta.

“Mộc Uyển Uyển, cô có ý gì đây? Chị Tiểu Như một lòng tốt bụng như vậy, cô bày cái sắc mặt này cho ai xem hả!”

“Hân Hân, em đừng như vậy. Chị biết Uyển Uyển chắc vẫn còn đang giận chị, cũng là do chị ngã bệnh không đúng lúc, làm phiền đêm tân hôn của cô ấy và anh Ôn Lâm.”

Lâm Huệ Như khẽ kéo Ôn Hân một cái, trên mặt tràn đầy vẻ áy náy.

Sau đó cô ta lại quay đầu nhìn về phía Mộc Uyển Uyển rồi nói: “Uyển Uyển, tất cả đều là lỗi của tôi, chỉ cần cô nguôi giận, bảo tôi làm gì cũng được.”

Màn diễn trò này thật sự khiến Mộc Uyển Uyển buồn nôn đến cực điểm. Cô vất vả lắm mới có được cơ hội sống lại, vốn dĩ không muốn dây dưa với những kẻ không đáng, lãng phí thời gian của mình. Nhưng Lâm Huệ Như đã tự mò tới trước mặt cô để kiếm chuyện rồi, nếu cô không dạy cho cô ta một bài học ra hồn, thì thật sự không thể nào trút hết cơn tức nghẹn trong lòng được!

“Bảo cô làm gì cũng được, câu này là chính cô nói đấy nhé!”

Khoé môi Mộc Uyển Uyển khẽ cong lên, ngay sau đó cô đột ngột giơ tay tát thẳng vào mặt Lâm Huệ Như hai cái.

Tốc độ của cô quá nhanh, Lâm Huệ Như hoàn toàn sững sờ, căn bản không ngờ rằng Mộc Uyển Uyển lại đột nhiên ra tay với mình.

Đến khi kịp phản ứng lại, cô ta chỉ cảm thấy hai bên má đau rát nóng bừng. Trong đáy mắt dâng lên vẻ hung ác, nhưng cô ta vẫn cưỡng ép đè nén toàn bộ cảm xúc, ngược lại còn để nước mắt trào ra.

“Lâm Huệ Như, cô ngày nào cũng diễn tới diễn lui như vậy, chẳng lẽ không thấy mệt sao?”

Mộc Uyển Uyển mỉa mai hỏi ra, đôi mắt hạnh trong veo chăm chăm nhìn thẳng vào đôi mắt của Lâm Huệ Như.

Tim Lâm Huệ Như chợt thót lên một nhịp, cái đồ ngốc Mộc Uyển Uyển này sao lại trở nên thông minh thế? Hơn nữa ánh mắt của cô ta cũng đã khác hẳn so với trước đây. Rất sắc bén, như thể có thể nhìn thấu những suy nghĩ chân thật nhất trong lòng cô ta, khiến cô ta không hiểu sao lại sinh ra cảm giác bị nhìn thấu hoàn toàn.

“Mộc Uyển Uyển, cô đang làm cái gì thế? Sao cô dám đánh chị Tiểu Như, cô thật là độc ác. Chẳng lẽ cô không biết sức khỏe của chị Tiểu Như không tốt sao? Chị ấy cũng đâu muốn bị bệnh, hôm đó chỉ là ngoài ý muốn thôi! Cho dù cô thật sự có giận chị ấy, thì cũng không thể ra tay đánh người như vậy được!”

Ôn Hân tức đến nổ tung, cô ta lập tức chắn Lâm Huệ Như ra sau lưng mình, bày ra tư thế bảo vệ.

“Vừa rồi cô cũng nghe thấy rồi mà, chính cô ta nói là bảo cô ta làm gì cũng được. Tôi chỉ là muốn cho cô ta ăn đòn thôi.”

Mộc Uyển Uyển nói những lời này một cách thẳng thắn đường hoàng, hoàn toàn không hề ý thức được lỗi sai của việc đánh người.

Ôn Hân bị nghẹn đến mức không nói ra lời, đến khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn đang đi về phía bên này ở không xa, cô ta mới tìm lại được chỗ dựa, lập tức lớn tiếng hét lên.

“Anh ơi, anh mau qua đây đi! Mộc Uyển Uyển thật sự quá đáng, cô ta vậy mà dám đánh chị Tiểu Như, đúng là hẹp hòi nhỏ nhen! Sao anh lại cưới loại người như thế làm chị dâu của em chứ, cô ta còn không xứng bước chân vào cửa nhà chúng ta, đúng là một con đàn bà chanh chua!”

Ôn Lâm sải bước đi tới, vừa nhìn thấy trên hai bên mặt của Lâm Huệ Như mỗi bên đều có một dấu bàn tay, sắc mặt liền trầm xuống.

Trong lòng Lâm Huệ Như thầm đắc ý, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ rộng lượng nói: “Anh Ôn Lâm, em không sao đâu.”

“Sao lại không sao chứ? Chị Tiểu Như, chị đúng là quá lương thiện rồi!”

Ôn Hân thay Lâm Huệ Như bênh vực.

Ôn Lâm lại quay đầu nhìn về phía Mộc Uyển Uyển, lạnh giọng hỏi: “Cô thật sự đã đánh Tiểu Như sao?”

Mộc Uyển Uyển bật cười lạnh.

“Là tôi đánh thì sao?”

“Mộc Uyển Uyển! Bây giờ cô lập tức xin lỗi Tiểu Như cho tôi!”

Sắc mặt Ôn Lâm âm trầm đến đáng sợ, toàn thân toát ra một luồng khí lạnh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc